Thông điệp ngày Lễ Tạ Ơn

Tạ Ơn Người, Tạ Ơn Đời

Ghi chú của tác giả: Đăng lại bài cách đây 5 năm nhưng vẫn hợp thời. Chỉ khác là hai đấng sinh thành nay Cha đã ra đi, chỉ còn Mẹ.

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 27 tháng 11, 2014

http://machsongmedia.com

unnamed.png

Hôm nay là Lễ Tạ Ơn ở Hoa Kỳ. Bắc Virginia đã trở lạnh và trận tuyết đầu mùa để lại những đốm trắng trên cỏ cây. Ngồi bên cửa sổ nhìn ra cánh rừng thưa giữa một buổi trưa tĩnh mịch, tôi viết những giòng tạ ơn người, tạ ơn đời này.

Trước hết tôi xin tạ ơn sinh thành và dưỡng dục của cha mẹ. Ắt hẳn cha mẹ tôi không chỉ khổ cực nuôi mình khôn lớn trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh dẫy đầy bất trắc mà đã nhiều phen đau đầu vì tính ngỗ nghịch, mạo hiểm và phiêu lưu của tôi từ tấm bé. Tuổi thơ tôi ở trong trường lớp thì ít, mà ở ngoài đời thì nhiều.

Kế đến tôi xin tạ ơn anh em, thân quyến và bạn bè đã cho tôi những năm tháng thơ ấu thật hồn nhiên và phong phú làm hành trang cuộc đời. Thuở niên thiếu của tôi, tuy nghèo cái nghèo chung của đất nước, lại thật hồn hậu về tình cảm chứa chan. Ký ức tuổi thơ luôn nhẹ nhàng như lời ru trong cổ tích.

Và tôi tạ ơn vợ của tôi và cả gia đình nhà vợ đã giành cho tôi trọn tình thương yêu và niềm tin tưởng, chấp nhận nhiều đảo lộn của cuộc sống không bình thường tí nào. Lý tưởng mà tôi chọn -- xây dựng một nền dân chủ cho đất nước để phát triển nhiều thế hệ sau đó -- là con đường đằng đẵng, ngoằn ngoèo, và đầy trắc trở.

Tôi tạ ơn những người bạn đồng hành cùng lý tưởng mà tôi xem là những "hào kiệt" của dân tộc. Họ âm thầm và miệt mài dấn thân trên con đường chông gai để mở thông lộ đến một tương lai tươi sáng cho quê hương. Không chọn con đường tắt, họ lầm lũi dấn bước trên hành trình vạn dặm. Họ không chỉ góp công mà nhiều người còn góp của, có khi lên đến vài chục nghìn Mỹ kim mỗi người, để thực hiện những công tác chưa thể công khai kêu gọi sự yểm trợ của quần chúng. Hành trình ấy không có tiếng vỗ tay hoan hô, không có vòng hoa choàng cổ, không có ánh hào quang chiếu rọi nhưng chính đấy là lửa để thử lòng vàng.

Tôi tạ ơn những bạn đồng nghiệp trong BPSOS, ngày thì phục vụ đồng hương trong vùng còn chiều tối và cuối tuần thì góp phần tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền ở quê nhà. Họ tận tuỵ hy sinh ngày này sang tháng khác. Ít ai hiểu rằng, các cấp khoản mà BPSOS nhận được là chỉ để phục vụ người dân ở địa phương, trong lãnh thổ Hoa Kỳ. Còn tất cả những công tác giải cứu nạn nhân buôn người, bảo vệ đồng bào tị nạn cộng sản, giải thoát tù nhân lương tâm, lên tiếng về đàn áp tôn giáo, xoá bỏ tra tấn... và vận động chính trường Hoa Kỳ đều là những công việc hoàn toàn tình nguyện, dựa vào những đóng góp ân tình của biết bao đồng hương trên khắp thế giới. Một đội ngũ 50 đồng nghiệp có tài và có tâm như vậy và lòng tin yêu của hàng nghìn đồng hương luôn luôn yểm trợ là ân sủng lớn cho tôi.

Tôi tạ ơn các nhà đấu tranh ở trong nước, có người còn rất trẻ và có người đã gần đất xa trời, mỗi ngày phải hứng chịu sự đàn áp và sách nhiễu. Có người trải qua nhiều năm tù đày, bị khủng bố tinh thần và tra tấn thể xác. Không chỉ cá nhân họ gặp nạn mà thân nhân bị liên luỵ, gia đình tan tác. Có người quyết bám mảnh đất quê hương để tranh đấu từ trong lòng dân; có người đành lưu vong để kêu gọi sự ủng hộ của thế giới. Dù ở cương vị nào, trong hoàn cảnh nào thì họ cũng đã và đang hy sinh thật nhiều, chắc chắn là hơn tôi rất nhiều. Đất nước là của chung, nhưng họ đã nhận lấy phần khổ nạn và gian nguy cho riêng mình. Tôi xin tạ ơn.

Tôi tạ ơn các chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã cầm súng bảo vệ miền Nam tự do, cho những người như tôi có được một tuổi hồn nhiên giữa sự hỗn mang của thời cuộc, một nôi ấm thanh bình giữa biển lửa vây quanh. Biết bao người đã nằm xuống, kể cả những người còn rất trẻ và tràn đầy nhựa sống; biết bao người đã hy sinh phần thân thể cho quê hương; và biết bao người chịu cảnh tù đày, khổ nhục khi buông súng ngày 30 tháng 4 năm nào. Chỉ ngắn ngủi hơn 20 năm, bằng vỏn vẹn nửa thời gian người Việt lưu vong ở hải ngoại, mà Miền Nam độc lập đã xây dựng được một quân đội với các chiến tích hào hùng. Quân đội ấy đã hiến dâng ¼ triệu người con ưu tú để bảo vệ phân nửa giang sơn trước hoạ bá quyền của Đại Hán, được thực hiện qua đội lính đánh thuê từ phương bắc dưới chiêu bài quốc tế vô sản. Ơn này không bao giờ trả hết.

Tôi xin tạ ơn tiên tổ. Từ thời hồng hoang của lịch sử, trải suốt 250 thế hệ, hàng hàng lớp lớp con của Mẹ Việt Nam đã dầy công mở mang bờ cõi, xây đắp giang sơn để truyền cho hậu thế. Kể sao xiết các anh thư và hào kiệt, từ hàng dân dã đến bậc quân vương, đã cùng một lòng, một ý chí gìn giữ quê hương qua bao thăng trầm của lịch sử. Nhờ những hy sinh vô bờ bến ấy của tổ tiên, giòng máu Lạc Hồng còn luân lưu trong huyết quản của chúng ta, 90 triệu dân Việt trong nước và 4 triệu người Việt ở khắp bốn phương trời.

Và tôi tạ ơn đất nước và dân tộc Hoa Kỳ, cùng với thế giới tự do. Ơn cứu tử giữa biển khơi. Ơn cưu mang bên bờ vực thẳm. Lòng nhân đạo của thế giới đã cho những người Việt tị nạn cuộc sống và tương lai khi chúng ta đã bỏ lại tất cả để mưu cầu tự do và nhân phẩm. Và ơn ấy không chỉ là cho những cá nhân sống thoát mà là cho cả dân tộc Việt: Bốn triệu con dân Việt nay có cơ hội đem ánh sáng của thế giới tự do xuyên thủng màn đêm đang che phủ quê hương.

Trong ngày Lễ Tạ Ơn, tôi xin tạ ơn tất cả những người đã một lần hay đang chung vai sát cánh trong đời, tạ ơn tiền nhân đã cho tôi một quê hương, và tạ ơn nhân loại đã chấp cánh cho tôi làm con chim én, cùng với hàng triệu con én khác, đem mùa xuân về cho xứ sở cách một đại dương. Để đền trả ơn ấy, từ tận đáy lòng tôi nguyện, từ lâu rồi: giang sơn gấm vóc ta phải gìn giữ cho các thế hệ mai sau; vận nước ta phải gánh vác để dân tộc thoát điêu linh và đất nước còn mãi trên bản đồ thế giới; lý tưởng tự do và nhân phẩm ta phải đeo đuổi để bầu trời nhân loại luôn được tô điểm một cầu vồng muôn mầu rạng rỡ.