Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ: Việt Nam Tụt Lùi Về Nhân Quyền

5 tháng 11 năm 2012

Mạch Sống, 1 tháng 11, 2012

Hôm nay, qua thông cáo báo chí về việc xử án tù hai nhạc sĩ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ lần đầu tiên chính thức xác nhận là tình trạng nhân quyền ở Việt Nam đang ngày càng tồi tệ hơn.

Trước đây, trong cả ba bản phúc trình hàng năm về vi phạm nhân quyền nộp cho Quốc Hội và Toà Bạch Ốc, Bộ Ngoại Giao đã tránh né thực tế này.

Đọc tiếp

Đơn Sơ – Chân Thật: Em Đã Nói Thật

1 tháng 11 năm 2012

Br. Huynhquảng

Điều tra viên: “Em nói thật đi rồi anh cho em về. Anh biết em không biết đây là tiền giả. Nhưng anh cần em nói thật và dựa vào đó để anh đề xuất cho em được về. Ông bà ta dạy rằng: ‘Đánh kẻ chạy đi chứ đâu ai đánh kẻ chạy lại.’ Anh nghĩ là em cứ thành khẩn khai báo thì có ai nỡ lòng nào mà bắt người như em ở tù chỉ vì 50 ngàn đồng.”

Đọc tiếp

Thêm Giáo Dân Cồn Dầu Đến Bến Bờ Tự Do, Tiếp Tục Tranh Đấu

31 tháng 10 năm 2012

Mạch Sống, ngày 30 tháng 10, 2012

Theo dự đoán của tổ chức BPSOS, từ giờ đến cuối năm, phần lớn trong số 84 giáo dân Cồn Dầu đang lánh nạn ở Thái Lan và Mã Lai sẽ lên đường định cư ở một quốc gia tự do.  

“Theo dự đoán của chúng tôi, tổng số định cư trước cuối năm nay sẽ là 50-55 người”, Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành của BPSOS, phát biểu.

Đọc tiếp

San Jose Gây Quỹ Yểm Trợ Chống Buôn Người và Bảo Vệ Đồng Bào Tị Nạn

31 tháng 10 năm 2012

Mạch Sống, ngày 22 tháng 10, 2012

Lần đầu tiên các nhân chứng bằng xương bằng thịt đã hiện diện để tường trình cho đồng hương về cuộc đàn áp khốc liệt ở Việt Nam và thân phận tị nạn đầy gian truân ở Thái Lan. Các nhân chứng này, đến định cư ở Hoa Kỳ trong thời gian gần đây, đã từ nhiều thành phố đến tham dự buổi tiệc “Mỗi Người Góp Một Bàn Tay”.

Qua hình thức hỏi đáp linh động được thực hiện bởi nhà báo Trương Gia Vy với phần dịch Anh ngữ của Bs. Đào Kiều Liên, các nhân chứng luân phiên kể lại các hình thức đàn áp phải gánh chịu dưới chế độ cộng sản.

Đọc tiếp

Đồng Tiền Âm Phủ

25 tháng 10 năm 2012

Hưng Yên

Tôi thường nói với thằng cháu nội: Ngày ông bằng tuổi cháu, cái gì ông cũng biết!

Thật thế, ngày còn nhỏ cái gì tôi cũng biết thật đấy! Mới 11,12 tuổi thôi mà tôi đã có thể đứng trên một chiếc thuyền nam nhỏ xíu, dùng một cây sào tre đẩy thuyền lao vun vút trên mặt hồ mà không hề sợ thuyền bị lật hay tôi bị té xuống nước, vì dù có té xuống nước cũng chẳng sao, bởi mới bằng tuổi ấy thôi mà tôi đã có thể bơi lội dưới nước giỏi gần bằng một con rái cá. Ngoài ra nào là tôi còn biết làm những cái bẫy chuột bằng tre, gài trên lối mòn chuột hay đi để bắt nhưng con chuột đồng to tổ bố đặng đem về… làm thịt. Nào là chỉ với một cái súng cao su (dàng thung) và một mớ đạn bằng đất xét nung bỏ trong túi quần, tôi len lỏi hết bờ ruộng nọ sang bờ ao kia: cu gáy, chào mào, chích chỏe… tôi “phơ” được là thường. Có lần tôi còn phơ được cả một con chim hoàng anh đang đậu tít trên ngọn cây đa ngoài đầu chợ, khiến tôi nổi danh là tay “thiện xạ” nhất trong đám nhóc ở trong làng. Nói chung là tôi biết nhiều thứ, còn ma với quỷ thì tôi “mo phú”, chả sợ gì cả!

Đọc tiếp