Hưng Yên
Tôi thường nói với thằng cháu nội: Ngày ông bằng tuổi cháu, cái gì ông cũng biết!
Thật thế, ngày còn nhỏ cái gì tôi cũng biết thật đấy! Mới 11,12 tuổi thôi mà tôi đã có thể đứng trên một chiếc thuyền nam nhỏ xíu, dùng một cây sào tre đẩy thuyền lao vun vút trên mặt hồ mà không hề sợ thuyền bị lật hay tôi bị té xuống nước, vì dù có té xuống nước cũng chẳng sao, bởi mới bằng tuổi ấy thôi mà tôi đã có thể bơi lội dưới nước giỏi gần bằng một con rái cá. Ngoài ra nào là tôi còn biết làm những cái bẫy chuột bằng tre, gài trên lối mòn chuột hay đi để bắt nhưng con chuột đồng to tổ bố đặng đem về… làm thịt. Nào là chỉ với một cái súng cao su (dàng thung) và một mớ đạn bằng đất xét nung bỏ trong túi quần, tôi len lỏi hết bờ ruộng nọ sang bờ ao kia: cu gáy, chào mào, chích chỏe… tôi “phơ” được là thường. Có lần tôi còn phơ được cả một con chim hoàng anh đang đậu tít trên ngọn cây đa ngoài đầu chợ, khiến tôi nổi danh là tay “thiện xạ” nhất trong đám nhóc ở trong làng. Nói chung là tôi biết nhiều thứ, còn ma với quỷ thì tôi “mo phú”, chả sợ gì cả!
Đọc tiếp