Phải chăng chúng ta diễn giải sai ý của cụ Phan Châu Trinh?

20 tháng 12 năm 2020

Khi lập kế hoạch, phải theo thứ tự ngược: hậu dân sinh, chấn dân khí, khai dân trí

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 20 tháng 12, 2020

http://machsongmedia.org

Phần lớn chúng ta thuộc nằm lòng lời cổ vũ của cụ Phan Châu Trinh: khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh. Vấn đề là, lời cổ vũ ấy vẫn mang nguyên giá trị ngày hôm nay; nghĩa là sau 100 năm nó vẫn chưa thực hiện được. Trong suốt 100 năm ấy, không ít những người trăn trở và những nỗ lực thử nghiệm. Ngay lúc này, trên Facebook có những trang cổ xuý khai dân trí và chấn dân khí. Ở Việt Nam có Viện Phan Châu Trinh được thành lập và điều hành bởi những người có lòng và đáng kính.

Không mấy ai tranh cãi là “khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh” là việc đúng, phải làm. Câu hỏi đặt ra là, phải chăng chúng ta, hơn 100 năm qua, đã làm sai cách nên chưa tạo ra được sự thay đổi mong muốn?

Cụ Phan Châu Trinh đề ra chủ trương, nhưng không cho công thức thực hiện. Những người cùng thời và các thế hệ hậu bối phải tự mày mò. Và trong sự mày mò ấy, chúng ta cho rằng phải đi tuần tự từ khai dân trí, rồi đến chấn dân khí và khi đã xong cả 2 công đoạn ấy thì mới tính đến hậu dân sinh. Theo tôi, lối tư duy xuôi như vậy dẫn đến tình trạng mất phương hướng, không hiệu quả.

 

Đọc tiếp

Thông điệp ngày Lễ Tạ Ơn

28 tháng 11 năm 2019

Tạ Ơn Người, Tạ Ơn Đời

Ghi chú của tác giả: Đăng lại bài cách đây 5 năm nhưng vẫn hợp thời. Chỉ khác là hai đấng sinh thành nay Cha đã ra đi, chỉ còn Mẹ.

Ts. Nguyễn Đình Thắng
Ngày 27 tháng 11, 2014

http://machsongmedia.com

unnamed.png

Hôm nay là Lễ Tạ Ơn ở Hoa Kỳ. Bắc Virginia đã trở lạnh và trận tuyết đầu mùa để lại những đốm trắng trên cỏ cây. Ngồi bên cửa sổ nhìn ra cánh rừng thưa giữa một buổi trưa tĩnh mịch, tôi viết những giòng tạ ơn người, tạ ơn đời này.

Trước hết tôi xin tạ ơn sinh thành và dưỡng dục của cha mẹ. Ắt hẳn cha mẹ tôi không chỉ khổ cực nuôi mình khôn lớn trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh dẫy đầy bất trắc mà đã nhiều phen đau đầu vì tính ngỗ nghịch, mạo hiểm và phiêu lưu của tôi từ tấm bé. Tuổi thơ tôi ở trong trường lớp thì ít, mà ở ngoài đời thì nhiều.

Kế đến tôi xin tạ ơn anh em, thân quyến và bạn bè đã cho tôi những năm tháng thơ ấu thật hồn nhiên và phong phú làm hành trang cuộc đời. Thuở niên thiếu của tôi, tuy nghèo cái nghèo chung của đất nước, lại thật hồn hậu về tình cảm chứa chan. Ký ức tuổi thơ luôn nhẹ nhàng như lời ru trong cổ tích.

Và tôi tạ ơn vợ của tôi và cả gia đình nhà vợ đã giành cho tôi trọn tình thương yêu và niềm tin tưởng, chấp nhận nhiều đảo lộn của cuộc sống không bình thường tí nào. Lý tưởng mà tôi chọn — xây dựng một nền dân chủ cho đất nước để phát triển nhiều thế hệ sau đó — là con đường đằng đẵng, ngoằn ngoèo, và đầy trắc trở.

Tôi tạ ơn những người bạn đồng hành cùng lý tưởng mà tôi xem là những “hào kiệt” của dân tộc. Họ âm thầm và miệt mài dấn thân trên con đường chông gai để mở thông lộ đến một tương lai tươi sáng cho quê hương. Không chọn con đường tắt, họ lầm lũi dấn bước trên hành trình vạn dặm. Họ không chỉ góp công mà nhiều người còn góp của, có khi lên đến vài chục nghìn Mỹ kim mỗi người, để thực hiện những công tác chưa thể công khai kêu gọi sự yểm trợ của quần chúng. Hành trình ấy không có tiếng vỗ tay hoan hô, không có vòng hoa choàng cổ, không có ánh hào quang chiếu rọi nhưng chính đấy là lửa để thử lòng vàng.

Đọc tiếp

Nhìn về Hồng Kông: Bài học nào cho Việt Nam?

16 tháng 9 năm 2019

  • Bớt hóng chuyện người, thêm làm việc mình

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 17 tháng 9, 2019

http://machsongmedia.com

Trong mấy tháng qua, các cuộc biểu tình triền miên và rầm rộ ở Hồng Kông thu hút sự chú ý của không ít người Việt ở trong và ngoài nước. Cũng như nhiều người, tôi theo dõi khá sát những diễn tiến ở thành phố cảng này, phần vì tinh thần đấu tranh của người dân ở đấy rất đáng để chúng ta cổ suý, phần vì tôi đã từng lui tới vùng đất này khá thường xuyên từ 1988 đến 1996 – đó cũng là thời kỳ Hồng Kông chuyển tiếp từ thuộc địa của Anh Quốc thành khu tự trị của Trung Quốc.

Câu hỏi lớn cho tất cả những ai trong chúng ta đang mưu cầu dân chủ cho quê hương là: Bài học nào ở Hồng Kông có thể ứng dụng cho Việt Nam?

Tôi tách câu hỏi lớn này làm 3 phần.

(1) Phải chăng dân Hồng Kông có nhiều kinh nghiệm về tự do, dân chủ hơn người Việt?

Một nhận định mà tôi thường nghe là, nhờ sống 150 năm dưới chế độ thuộc địa của Anh quốc nên người Hồng Kông đã làm quen với sự tự do và nền dân chủ; và đó là yếu tố tạo nên các cuộc biểu tình rầm rộ năm 2014 và năm nay. Thực là nhầm lẫn khi nhận định như vậy.

Người dân Hong Kong xuống đường biểu tình (Photo: Skynews)

Như một thuộc địa của Anh quốc, Hồng Kông đã thừa hưởng thể chế pháp quyền nhưng không vì vậy mà có tự do hay dân chủ. Chính quyền thuộc địa cho người dân Hồng Kông quyền hoạt động kinh tế nhưng hạn chế các quyền chính trị. Vì kém dân chủ, xã hội Hồng Kông đã phân giai cấp rõ rệt: Người Anh quốc da trắng nắm quyền chính trị và giới “xì thẩu” (taipan) sở tại nắm quyền kinh tế — hai thành phần này liên kết với nhau để kiểm soát phần lớn đời sống xã hội, kinh tế, chính trị của Hồng Kông. Người dân rất ít quyền, kể cả quyền phổ thông đầu phiếu, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí… Trong những tháng ngày lui tới Hồng Kông trước đây, tôi cảm nhận được nỗi sợ hãi nơi người dân và không khí ngột ngạt của thời thuộc địa.

Đọc tiếp

Nhân cách của một nhân chứng làm chứng gian

12 tháng 8 năm 2019

  • Sự thật về Bà Jackie Conley, nhân chứng của Bà Holly Ngô

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 12 tháng 8, 2019

http://machsongmedia.com

Tôi tránh viết về những điều không tốt lành vì chủ trương góp phần cho xã hội hướng thượng. Chúng tôi cũng chủ trương không tranh cãi mà chỉ trình bày quan điểm và lập trường của mình khi cần thiết. Chẳng đặng đừng chúng tôi mới phải nói lên những sự thật không tốt đẹp. Bài viết này thuộc trường hợp chẳng đặng đừng ấy.

Trong một bài phỏng vấn trên báo Người Việt ngày 10 tháng 7, 2019, Bà Jackie Conley, mà tên thật là Đỗ Ngọc Hà, phát biểu về vụ kiện liên quan đến Bà Holly Ngô: “Sao lại cứ đuối lý là chụp mũ Cộng Sản vậy?” Ý của Bà Conley là, tại phiên toà luật sư đại diện cho tôi và BPSOS đã đặt câu hỏi về quan hệ của bà ấy với tổ chức Children’s Library International (CLI).

Sự thật trình bày dưới đây sẽ cho biết ai là người chụp mũ.

Sự kiện cách đây 4 năm

Gần như đúng 4 năm trước, ngày 9 tháng 7 năm 2015, chúng tôi, một số anh chị em trong “nhóm tinh thần hào kiệt”, được báo động về bản tin số mùa hè của tổ chức CLI. Ấn bản điện tử do chính Ông Chuck Theusch, Chủ Tịch của CLI, gửi ra cho rất nhiều người. Người lên tiếng báo động chính là Ông Dan Trần, một nạn nhân bị quấy nhiễu bởi Bà Holly Ngô.

Bà Jackie Conley là Phó Chủ Tịch của CLI.

Chúng tôi triệu tập gấp một buổi họp trực tuyến. Mọi người đều bất bình khi thấy trang 3 của bản tin đăng các hình ảnh sinh hoạt của BPSOS và của tổ chức Vietnamese American Leadership Summit (VALS) mà không xin phép.

Tệ hơn, bản tin đã diễn giải khác đi ý nghĩa của các sinh hoạt của chúng tôi. Các hình ảnh mà Bà Conley cung cấp cho CLI là về các sinh hoạt đánh dấu 40 năm người Việt đi tị nạn cộng sản, bao gồm Ngày Vận Động Cho Việt Nam lần 5 để kêu gọi quốc tế quan tâm đến tình trạng đàn áp nhân quyền ở Việt Nam, hội nghị các lãnh đạo trẻ (do VALS tổ chức), chương trình ở Kennedy Center để vinh danh các chiến binh Mỹ và Việt Nam đã bảo vệ miền Nam tự do, và buổi tiệc đánh dấu 35 năm hoạt động của BPSOS. Các sinh hoạt này kéo dài từ ngày 17 đến 20 tháng 6 năm ấy.

Ấy vậy mà bản tin của CLI lại mô tả là chúng tôi thực hiện các sinh hoạt ấy để đánh dấu 30 tháng 4, 1975 là ngày chấm dứt chiến tranh.  Cùng trang 3 là hình của Ông Theusch chụp chung với một giới chức ngoại giao VIệt Nam ngay tại toà đại sứ của họ ở thủ đô Hoa Kỳ. Cũng năm 2015 toà đại sứ này đã tổ chức nhiều sinh hoạt đánh dấu 40 năm “giải phóng miền Nam” và 20 năm thiết lập bang giao với Hoa Kỳ. Bản tin CLI đã nhập nhằng các sinh hoạt của chúng tôi với các sinh hoạt của chế độ bị chúng tôi lên án.

Trang 3 của bản tin CLI, tháng 7 năm 2015

Đọc tiếp

Dân chủ cho Việt Nam: Cơ hội đang ở trong tay chúng ta

10 tháng 9 năm 2016

Hãy hành động ngay cho một nền dân chủ đích thực và vững bền

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 9 tháng 9, 2016

http://machsongmedia.com

LTS: Ngày 1 tháng 5, 2010, Ts. Nguyễn Đình Thắng ra mắt sách “Thông Điệp Hy Vọng và Trách Nhiệm: Mười năm chuyển biến cộng đồng và thay đổi đất nước”. Sách trình bày chiến lược dài lâu, khởi đầu năm 1997, mà Ông theo đuổi để đem dân chủ lại cho Việt Nam. Trong 13 năm từ 1997 đến 2010, Ts. Thắng xây dựng BPSOS thành một tổ chức của người Việt với hoạt động ở nhiều tiểu bang và có tiếng nói ảnh hưởng tầm vóc quốc gia Hoa Kỳ. Đấy là nỗ lực phát triển cộng đồng thành nền móng cho công cuộc thay đổi đất nước trong 10 năm tiếp theo. Sau ngày ra mắt sách năm 2010, Ông du thuyết ở nhiều thành phố để tìm người cùng chí hướng. Tháng 7 năm 2011, 250 người thuộc nhiều thành phần tuổi tác và từ nhiều thành phố cùng nhau về thủ đô Hoa Kỳ để hoạch định chương trình hành động cho 10 năm dân chủ hoá Việt Nam. Một nhóm chủ lực, mệnh danh nhóm “tinh thần hào kiệt”, được hình thành để triển khai chương trình hành động này, gồm 2 giai đoạn mỗi giai đoạn 5 năm. Tổ chức BPSOS cung cấp phương tiện, cơ sở và kinh nghiệm điều hành cần thiết cho việc triển khai. Trong bài viết dưới đây, Ts. Thắng trình bày tóm tắt chương trình hành động mà đến nay đã hoàn tất giai đoạn 5 năm đầu. Qua bài này người đọc sẽ hiểu ý nghĩa đằng sau những hoạt động và mối tương quan giữa các lĩnh vực hoạt động đa dạng của BPSOS và nhóm “tinh thần hào kiệt” trong những năm qua — tất cả đều hướng về một mục đích: dân chủ hoá Việt Nam. Quan trọng hơn, bài viết cống hiến cách thức để những ai có tâm huyết đều có thể tự mình góp một bàn tay cho công cuộc này. Mọi trao đổi, xin liên lạc: [email protected]

Chúng ta có cơ hội để đưa Việt Nam đến dân chủ trong một tương lai không xa nếu làm đúng thời, đúng việc và đúng cách.

Chúng ta đây là những người Việt ở trong và ngoài Việt Nam mà thực sự quan tâm đến tương lai của quê hương và dân tộc.

Đúng thời là ngay lúc này vì thời cơ đang có nhưng sẽ không đợi chờ.

 

Hội nghị quy tụ 250 người cùng tâm huyết với cộng đồng và đất nước, thủ đô Hoa Kỳ, ngày 02/07/2011 (ảnh BPSOS)

Đọc tiếp