Tuyết Mai
LTS: Là một cựu nữ sinh Trưng Vương, tác giả đã về hưu ở Houston. Cuối năm ngoái, qua email Bà nghe đến tình cảnh của đồng bào đang lánh nạn ở Thái Lan nên quyết định lên đường tình nguyện và nhập toán BPSOS đang làm việc tại Văn Phòng Trợ Giúp Pháp Lý đặt ở Bangkok. Hàng ngày Bà thăm viếng và uỷ lạo các gia đình gặp khó khăn, dạy học cho người lớn và trẻ em, thăm nuôi những người bị bắt giam, và khi cần thì giúp cả phần thông dịch. Dưới đây là ký sự của Bà về những ngày tháng ở Thái Lan.
Lỗi tại tôi!
Hơn 5 tháng ở Thái Lan, mỗi ngày tôi đi bộ cũng khá nhiều và vẫn mừng là chân đau của tôi đã bình thường trở lại. Nhưng có lẽ cũng vì thế mà tôi thành ỷ y, không thận trọng như trước. Một hôm khi xuống cầu qua đường để đón xe về, hai tay mang khá nặng, lúc bước xuống bậc cầu tôi lại bước hơi mạnh nên bị mất thăng bằng, khụy 1 bên chân! Mặc dù đầu gối không chạm đất nhưng cái đau ở đâu nó đến nhanh như điện, đau đến độ tôi không thể đụng vào cái chân được nữa. Lúc đó có hai bà đi gần, thấy tôi bị như vậy họ cố dìu tôi xuống cầu nhưng tôi cũng không thể nào đặt chân xuống. Phải 3 người mới giúp tôi lên được Taxi, về đến nơi tôi đau quá nên đã phải vào ngay ER của Bệnh Viện Bangkok. Bác Sĩ chiếu điện cho biết xương không bị thương tổn gì, chỉ bị trật gân, phải chích thuốc giảm đau, phải uống thuốc, phải băng đầu gối chặt lại, không được mang nặng và không được di chuyển nhiều cho đến khi lành hẳn. Chỉ một lát thế thôi cũng mất 6000 Baht cho cái đầu gối!
Đọc tiếp