Br. Huynhquảng
Xây dựng sự hiệp nhất là một công trình của mọi người chứ không dành riêng cho một ai. Xây dựng sự hiệp nhất được ví như là xây dựng một tòa nhà mà trong trong đó mỗi thành viên được ví như là một viên gạnh. Giá trị của mỗi viên gạch được biểu hiện trọn vẹn khi nó chấp nhận đứng chung với những viên gạch khác trong một bức tường, nhưng nếu chúng tự tách mình ra, mỗi viên gạch sẽ trở nên vô dụng, lẻ loi và không được dùng vào đúng chức năng của nó. Kỳ này, mục Sống Đẹp xin tiếp tục bàn đến chủ đề Xây Dựng Hiệp Nhất qua những câu chuyện sau đây.
Trong tập truyện Wisdom Tales có kể câu chuyện rằng, một đàn chim cùng sống bình an với nhau trong một khu rừng. Bỗng nhiên sự xuất hiện của người thợ săn đã làm cho đàn chim lo sợ. Cứ mỗi lần người thợ săn cất tiếng kêu, thải đồ ăn, thì chim tự sà xuống và người thợ săn chỉ cần tung chiếc lưới và bầy chim bị bắt. Dần dần, số chim bị bắt ngày càng tăng, và đàn chim ngày càng thưa thớt. Trước tình cảnh này, con chim đầu đàn liền bàn với toàn thể bầy chim rằng: Khi người thợ săn vừa tung lưới chụp chúng ta, chúng ta cùng nhau hiệp sức bay lên, thì lúc ấy chúng ta sẽ nâng chiếc lưới lên; sau đó chúng ta cùng nhau đậu vào bụi cây và chúng ta sẽ thoát thân.

Trong cuộc sống đời thường có lẽ tình mẹ dễ cảm nhận hơn tình cha bởi lẽ tình mẹ nồng thắm chan chứa từng lời nói, ánh mắt, cử chỉ chăm sóc con cái từ thuở bé thơ còn cha chỉ là hình ảnh sự nghiêm nghị, lạnh lùng, và đầy uy quyền trong phong cách gia trưởng của người Á Đông. Phải chăng chính vì thế mà chủ đề Mẹ thường xuất hiện rất nhiều trong các tác phẩm văn học nghệ thuật còn về Cha có thể nói rất khiêm tốn dù từ thuở còn nằm nôi, thế hệ chúng tôi đã được ru hời ầu ơ ngọt ngào:
Trong thời đại này, người ta không đề cập đến việc chống “nạn mù chữ” ở trẻ em mà người ta quan tâm đến “nạn mù sách” ở trẻ em không thích đọc sách và không thấy hứng thú trong việc tìm sách để đọc.