Br. Huynhquảng
Sống Sao Cho Đẹp hôm nay xin mượn nhân vật Jean Valjean (Giăng văn Giăng) trong tác phẩm nổi tiếng Những Người Khốn Khổ của Vitor Hugo để bàn về chủ đề tha thứ-hòa giải. Qua nhân vật này, chúng ta sẽ học được giá trị và sức mạnh của sự tha thứ khi chúng ta tha thứ cho người khác.
Câu chuyện xảy ra tại nước Pháp vào thế kỷ 19. Giăng văn Giăng là một phạm nhân khổ sai vừa ra khỏi tù sau gần 20 năm thụ án vị tội ăn cắp một ổ bánh mì. Sau khi được tự do, Giăng văn Giăng vẫn thực hiện việc ăn cắp vì xã hội ruồng bỏ ông ta. Lần này, anh ta đã ăn cắp những chén đĩa bạc của vị ân nhân đã đãi anh ta một bữa ăn tối và cho ngủ qua đêm. Vị ân nhân ấy là giám mục Myriel. Hôm sau, Giăng văn Giăng bị bắt với bằng chứng trước mắt.
Vào một ngày trời lạnh cóng trên đường đi bộ về nhà, tôi đã nhìn thấy một cái bóp của ai đánh rơi trên vệ đường. Tôi nhặt lấy và mở bóp để tìm xem có một giấy căn cước nào để liên lạc với người bị mất bóp. Nhưng cái bóp chỉ có vỏn vẹn 3 đô la và một ít tờ giấy nhàu nát, hình như đã nằm trong bóp từ lâu lắm rồi.
Tôi nhìn mùa thu đến trong cái đẹp dịu dàng, thật nên thơ của thiên nhiên. Mùa thu nên thơ từ những cơn mưa nhẹ, làn sương buổi sớm mai và những chiếc lá màu vàng đỏ rực rỡ. Gió thu chỉ thoảng lạnh chứ không buốt đến nỗi làm cho người ta phải rùng mình. Tôi thầm cảm tạ Thượng Đế đã cho nhân loại mùa thu thật ý vị. Dân tộc Hoa Kỳ đã khéo chọn ngày Lễ Tạ Ơn vào giữa mùa thu. Phải chăng đây là thời điểm mà tâm hồn con người và ngoại cảnh giao hòa, gợi lên tâm tình biết ơn như hương, như hoa muốn dâng về Trời cao để tri ân những gì Ngài đã ban cho con người.