Nguyễn Xuân Long
Vì quá lo toan, quá chú trọng đến chính mình, con tim tôi đã khép kín và đã không nhận ra được những sự hoà điệu, sự đẹp đẽ của những tình thương bao quanh tôi. Giờ mới thấy mình cần một chút nhạy cảm, một chút quan tâm và chia sẻ cho người lân cận.
Em bé gái đã được sáu tuổi khi tôi gặp cháu lần đầu tiên trên bãi biển gần nơi tôi ở. Tôi thường lái xe ba, bốn dặm để đi đến bãi biển khi các công việc của thế giới của tôi ngừng nghỉ.
Em bé đang xây một lâu đài cát hay một cái gì đó. Và đôi mắt của em xanh như màu xanh của biển. Em bé chào tôi, “Chào cô”.
Tôi gật đầu đáp lại, nhưng thật tình tôi không muốn bị một đứa trẻ quấy rầy.
Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật tự nhiên. Không một ai tránh khỏi cái chết.
Cuộc sống quả là đẹp. Bạn có bao giờ tự hỏi về Ðấng sáng tạo thế giới này không? Tôi nghĩ bạn đã có lần tư lự về điều này. Bạn hãy nhìn những cây cối đi. Những lá nó xanh, thân của nó thì nâu, và rồi những cành hoa… Xin bạn hãy nói lên những màu sắc cũng như các loại cây khác nhau đi. Chắc chắn là phải có một vị nào đó tạo nên vạn vật.
Tháng Tám đến trong cái oi bức của mùa hè. Hình ảnh của những quảng cáo và khuyến mại “back to school” được trưng bày khắp nơi báo hiệu mùa tựu trường đã gần kề.