Br. Huynhquảng
Mục Sống Sao Cho Đẹp tiếp tục mời bạn đào sâu chủ đề đơn sơ-chân thật. Kỳ này chúng sẽ cùng nhau tìm hiểu vì nguyên nhân nào sự gian trá dễ dàng chiếm ưu thế trong con người chúng ta.
Người Ấn Độ kể câu chuyện ngụ ngôn sau đây. Một chú rùa vốn có tính ba hoa nhiều chuyện, thích khoe khoang công trạng mình. Trong một lần trò chuyện với bạn bè xung quanh, chú rùa mạnh miệng tuyên bố rằng chú có thể bay lên cao được. Các bạn chú tỏ vẻ ngạc nhiên và thách thức chú. Chú bèn tìm đến hai con ngỗng đang bơi lội trong hồ. Chú đề nghị chúng giúp chú bay. Ngỗng ngạc nhiên hỏi, “làm sao chú có thể bay được?” Rùa ta bèn đáp, “ta có sáng kiến này, chỉ cần hai ngươi đồng ý mỗi người nắm vào đầu của một cái gậy, còn ta thì cắn vào giữa cái gậy. Khi hai ngươi bay lên, thì ta sẽ được nâng theo các ngươi.” Hai con ngỗng vốn biết chú rùa có tính khoác lác hay nói nhiều, nên hỏi thêm. “Việc ấy không có gì khó, nhưng nếu chú mở miệng nói thì chú tiêu mạng.” Rùa đáp, “Không, không đời nào. Tôi đâu có ngu để mở miệng.”
Hơn 30 năm ở Mỹ, bạn và tôi đã bắt đầu đi vào cái tuổi “ngũ thập tri thiên mệnh”. Nhớ lại ngày nào chân ướt chân ráo mới tới Mỹ vào lứa tuổi 20. Thời gian đi mau quá phải không bạn? Vào những năm 79, 80, khi vừa thoát khỏi cảnh vượt biển hãi hùng đến được trại tị nạn, bạn và tôi đã từng thấp thỏm lo âu không biết mình sẽ được cao ủy tị nạn chấp thuận cho quy chế tị nạn và được đi định cư ở nước nào đây? Sau bao nhiêu năm chờ đợi ở đảo, cuối cùng chúng ta cũng được đi định cư ở Mỹ, mang theo trong lòng bao nhiêu ước mơ, hoài bão, và mơ ngày được trở lại quê hương khi đất nước mình thật sự được dân chủ, tự do và người dân có được một đời sống hoà bình và yên ấm