Xây Dựng Hiệp Nhất: Một Đàn Chim

26 tháng 5 năm 2011

Br. Huynhquảng

Xây dựng sự hiệp nhất là một công trình của mọi người chứ không dành riêng cho một ai. Xây dựng sự hiệp nhất được ví như là xây dựng một tòa nhà mà trong trong đó mỗi thành viên được ví như là một viên gạnh. Giá trị của mỗi viên gạch được biểu hiện trọn vẹn khi nó chấp nhận đứng chung với những viên gạch khác trong một bức tường, nhưng nếu chúng tự tách mình ra, mỗi viên gạch sẽ trở nên vô dụng, lẻ loi và không được dùng vào đúng chức năng của nó. Kỳ này, mục Sống Đẹp xin tiếp tục bàn đến chủ đề Xây Dựng Hiệp Nhất qua những câu chuyện sau đây.

Trong tập truyện Wisdom Tales có kể câu chuyện rằng, một đàn chim cùng sống bình an với nhau trong một khu rừng. Bỗng nhiên sự xuất hiện của người thợ săn đã làm cho đàn chim lo sợ. Cứ mỗi lần người thợ săn cất tiếng kêu, thải đồ ăn, thì chim tự sà xuống và người thợ săn chỉ cần tung chiếc lưới và bầy chim bị bắt. Dần dần, số chim bị bắt ngày càng tăng, và đàn chim ngày càng thưa thớt. Trước tình cảnh này, con chim đầu đàn liền bàn với toàn thể bầy chim rằng: Khi người thợ săn vừa tung lưới chụp chúng ta, chúng ta cùng nhau hiệp sức bay lên, thì lúc ấy chúng ta sẽ nâng chiếc lưới lên; sau đó chúng ta cùng nhau đậu vào bụi cây và chúng ta sẽ thoát thân.

Đọc tiếp

Xây Dựng Hiệp Nhất: Phê Bình

5 tháng 5 năm 2011

Br. Huynhquảng

Tác giả Thiên Phúc trong mục Suy Niệm Hằng Ngày có kể một câu chuyện như sau. Một nghệ sĩ kia có tài châm biếm, ông ta nhanh chóng nhận ra khuyết điểm của người khác và đem ra làm trò cười cho mọi người. Nhưng một giấc mơ bất chợt đã làm thay đổi cách nhìn soi mói của ông.

Đêm kia, ông mơ thấy mình đang đi trên một con đường hoang vắng, trên vai ông là một hành trang cồng kềnh và nặng trĩu, nó như muốn đè bẹp cả thân thể ông, ông xoay xở bên này bên nọ, nhưng không thấy nhẹ nhõm chút nào. Sau một lúc cố gắng, ông cảm thấy mệt nhoài và bắt đầu càu nhàu:

Đọc tiếp

Xây Dựng Hiệp Nhất: Ba Hạng Vé

22 tháng 4 năm 2011

Br. Huynhquảng

Vào thời gian mà người Phương Tây còn sử dụng xe ngựa như là phương tiện chính để đi lại. Trên mỗi chuyến xe, hành khách thường được phân chia vị trí bằng ba loại vé như sau. Loại thứ nhất dành cho những người quí tộc giàu có. Những người thuộc vào vé hạng nhất, họ chỉ việc ngồi trên xe từ lúc khởi hành cho đến nơi mình đến. Dù khi xe có bị mắc lầy, xe lên dốc, hay xe bị hư thì nhóm người này vẫn cứ ngồi yên trên xe mà không phải lo lắng gì.

Đọc tiếp

Xây Dựng Hiệp Nhất: Căn Nhà

31 tháng 3 năm 2011

Br. Huynhquảng

Người Philippines có kể câu chuyện ngụ ngôn để nói lên sự quan trọng của tinh thần hiệp nhất trong một tập thể như sau.

Một ngày nọ, các bộ phận của căn nhà đã tranh cãi nhau xem thử thành phần nào là quan trọng nhất trong một căn nhà. Những chiếc cột thì cho rằng, chúng quan trọng nhất vì chúng là những cột trụ giúp căn nhà đứng vững. Bốn bức tường cũng cho rằng, chúng mới quan trọng nhất vì chính chúng giúp che gió và giúp cho các cây cột đứng vững được. Mái nhà cũng không chịu thua khi tranh cãi rằng, mái nhà là quan trọng nhất vì không có mái nhà thì không ai ở trong đó. Nếu không có mái nhà thì căn nhà sẽ chịu mưa nắng và không phải là nơi trú ẩn an toàn cho con người. Những chiếc đinh dù rất nhỏ bé nhưng cũng lý luận rằng, chúng mới là quan trọng vì chúng biết liên kết những cây cột với các bức tường, chúng giúp cho mái nhà vững chắc.

Đọc tiếp

Xây Dựng Hiệp Nhất: Bẻ Gãy Bó Đũa

25 tháng 2 năm 2011

Br. Huynhquảng

Thưa quí bạn, câu chuyện Người Mù Xem Voi là câu chuyện mà nhiều người trong chúng ta đã từng nghe. Câu chuyện này thật đơn sơ, dễ hiểu nhưng ý nghĩa của nó thật thâm thúy và sâu sắc. Chính câu chuyện này cũng diễn tả khá rõ nét về hoàn cảnh thực tế của xã hội loài người hôm nay. Ông thứ nhất quả quyết rằng con voi là cây cột nhà vì ông đang sờ vào chân của nó. Ông khác lại khẳng định rằng con voi là cái quạt vì ông đang sờ vào tai của nó. Ông kia lại tuyên bố rằng con voi như cái chổi vì ông đang sờ vào cái đuôi của nó. Và cứ như thế, không ai chịu nghe ai và cuộc tranh cãi, ẩu đả diễn ra. Ai là người có lỗi trong vụ việc này? Và ai là người đáng thương trong vụ tranh cãi vô duyên này? Khách quan mà nói, họ là những người đáng thương hơn đáng trách. Vậy khi nhìn vào đất nước chúng ta, nhìn vào cộng đồng chúng ta, và nhìn vào gia đình chúng ta, thực trạng chia rẽ phải là thực trạng buồn và đáng thương cho chính chúng ta.

Đọc tiếp