Nguyễn Xuân Long biên dịch
Vào một ngày trời lạnh cóng trên đường đi bộ về nhà, tôi đã nhìn thấy một cái bóp của ai đánh rơi trên vệ đường. Tôi nhặt lấy và mở bóp để tìm xem có một giấy căn cước nào để liên lạc với người bị mất bóp. Nhưng cái bóp chỉ có vỏn vẹn 3 đô la và một ít tờ giấy nhàu nát, hình như đã nằm trong bóp từ lâu lắm rồi.
Cái bao thư rách nát chỉ còn thấy được cái địa chỉ trả về. Và tôi đã mở bức thư với hy vọng để tìm thêm manh mối về chủ nhân của cái bóp. Tôi đã nhìn thấy bức thư ghi ngày với số năm 1944. Bức thư đã được viết 60 năm trước. Thư được viết với những giòng chữ của một phụ nữ trên giấy xanh nhạt với một cánh hoa hồng bên góc trái phía trên. Ðây là một lá thư tỏ tình, viết cho một người tên Minh Hoàng, và thư viết thêm rằng mẹ của cô đã cấm cô liên lạc với Minh Hoàng.
Gia đình ông bà An định cư tại Hoa Kỳ vào đầu thập niên 70 khi 6 người con của họ còn chưa trưởng thành. Sau hơn 35 năm, giờ đây những người con đã thành đạt với những tấm bằng bác sĩ, tiến sĩ, kỹ sư. Có thể nói, già đình ông bà An được cho là có phúc và gặp nhiều may mắn vì sự thành đạt của con cái. Nhưng thực ra, gia đình vẫn không có được sự bình an và hạnh phúc như mong ước. Ông bà vẫn muốn những người con của ông bà phải hoàn hảo hơn, làm nhiều tiền hơn và phải chu cấp cho ông bà đầy đủ hơn. Điều đáng buồn là ông bà thường hay nói xấu con cái mình với những người bạn. Việc này làm cho tình cảm giữa những người con với ông bà ngày càng rạn nứt. Họ quyết định cung cấp tiền bạc cho ông bà hằng tháng, nhưng sẽ không ghé thăm ông bà vì mỗi lần ghé thăm là mỗi lần diễn ra cãi vã do sự đòi hỏi của ông bà.
Ông Steve Covey là tác giả cuốn sách nổi tiếng, Bảy Thói Quen của Người Thành Đạt, đã kể một câu chuyện mà làm cho những ai khi nghe câu chuyện có thể phần nào giúp họ cẩn trọng hơn trong việc xét đoán, nhưng cũng nhạy bén hơn trong cái nhìn bao dung và sâu rộng hơn.
Vì quá lo toan, quá chú trọng đến chính mình, con tim tôi đã khép kín và đã không nhận ra được những sự hoà điệu, sự đẹp đẽ của những tình thương bao quanh tôi. Giờ mới thấy mình cần một chút nhạy cảm, một chút quan tâm và chia sẻ cho người lân cận.