Nỗi Đau Còn Đó

1 tháng 10 năm 2010

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Một ngày nắng đổ lửa bọn Vượng học tác xạ súng cối 60 ly. Dưới cơn nóng hừng hực mùa hè, người Vượng như lên cơn sốt, mồ hôi tuôn ra. Gió nín thinh. “Nắng! Nắng! Trời già ác nghiệt.” Bọn Vượng chửi trời như những thằng say. Mồ hôi trên đầu, trên mặt tuôn chảy thành dòng nhỏ giọt, nhỏ giọt từng lỗ như những hạt mưa dông đầu mùa rơi trên mặt cát mịn.

Súng nổ, đạn vọt lên không trung rồi đâm đầu xuống mục tiêu tóe lửa nổ tan tành. Khói sôi trào bọt đen ngòm ùn lên thành hình quái dị tản mác trong không gian.

Hai thằng một khẩu nằm chờ lệnh.

Bắn!

Ình, ình, ình…   Ðoành, đoành, đoành… Một quả bắn đi, hai quả bắn đi, ba quả bắn đi!         

Vượng nghĩ: “Biết đâu, ngày nào đó chính mình gởi đạn về làng”. Bỗng dưng, Vượng nghe tim mình nhói buốt!

Đọc tiếp

Thuyền Đắm Giữa Khơi

27 tháng 9 năm 2010

Tràm Cà Mau

Thỉnh thoảng, lúc mười hai giờ đêm, khi công trường xây bệnh xá cho đảo tị nạn Pulau Bidong ngưng việc, chúng tôi đốt một đống lửa lớn, ngồi quanh kể chuyện quê hương, hát hò đàn địch, cho đến khi không còn ai thức nổi nữa mới ra về đi ngủ. Đêm nay anh Nam kể một đoạn đời của anh:

“Khi chuẩn bị cho chuyến vượt biên đã kỹ càng, chúng tôi sẵn sàng ra đi. Dầu chạy máy cũng chôn dấu được nhiều hơn số cần dùng vì sợ thất lạc và hao hụt. Chỉ chờ thời tiết tốt là đón người, khởi hành. Bạn tôi không tin vào thiêng liêng, nhưng cũng nấu xôi, gà cúng để xin thánh thần phù hộ cho phút cuối đừng có gì xui xẻo xảy ra. Tôi cũng không tin, nhưng không dám chế giễu hoặc nói đùa. Chứ thánh thần nào mà ăn hối lộ xôi, gà? Thánh thần có thương thì chẳng cần hối lộ gì cả.

Đọc tiếp

Chị Hồng Lưu

2 tháng 9 năm 2010

Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

Căn nhà của ông bà Nội tôi để lại nằm ngay khúc quanh của con đường làng. Một con đường đất rộng, ba chiếc xe bò có thể tránh nhau một cách dễ dàng. Cái cổng với hai trụ tròn xây bằng gạch nâng tấm bảng gỗ có viền hoa văn với ba chữ đại tự “NGUYỄN TỰ ĐƯỜNG” màu vàng nhụ. Bên trên là mái cong lợp bằng loại ngói âm dương trông như vảy con rồng. Bên trái đoạn đường từ cổng vào nhà là hồ sen. Đến mùa hoa sen nở hương thơm tỏa ngát cả một vùng. Lối đi xung quanh bờ hồ có lan can sơn màu đỏ, nơi mà bác Cả, cha tôi và cụ Tú Mẫn thường hay dạo chơi và đàm đạo thơ văn vào những buổi chiều hè. Khu nhà xây gồm ba dãy theo hình chữ U.

Dãy giữa làm nơi thờ tự. Dãy bên trái là khu của vợ chồng bác Cả và người con gái tên Hồng Lưu mà chúng tôi thường gọi là Chị Hai. Dãy bên phải là phần của gia đình cha mẹ tôi. Tiếp giáp ba khu nhà là cái sân lót gạch bát tràng rộng thênh thang.

Đọc tiếp

Cải Số

20 tháng 8 năm 2010

Hưng Yên

Câu nói “Ðôi giầy, đôi dép còn có số nữa huống chi là con người” tuy chỉ là câu nói đùa thôi, nhưng mà nó đúng đấy các cụ ạ, con người ta ai cũng có một cái số cả. Cứ từ từ rồi chúng tôi sẽ trình bày để các cụ rõ rồi tin hay không thì tùy các cụ, nhưng mà cụ nào không tin thì có khi là con người “Yếu nhân đức tin” đấy.

Cũng cùng được sinh ra cùng phút, cùng giờ, cùng ngày, cùng tháng, cùng năm nhưng người này được sinh ra là con nhà giầu, người kia sinh ra là con nhà nghèo, người sinh ra ở Mỹ, người sinh ra ở Việt Nam, người da trắng, người da đen, người da vàng, người thông minh, người cà đẫn, người sướng, người khổ không ai giống ai. Ngay cả trong cùng một nhà, anh chị em cùng cha cùng mẹ mà số phận mỗi người cũng mỗi khác, thế thì không phải là mỗi người đều có một “cái số” thì là gì? Thế nào chả có cụ bảo: “Ối dào, nhà bác chỉ tin nhảm, số cái con mẹ gì, cũng chỉ là hên, xui thôi”. Vâng, giá là đi đánh bạc thì có lúc “hên” lúc “xui” thật, chứ còn giầu nghèo, sướng khổ thì không thể gọi là hên xui được. Thế còn người này thì lấy được vợ đẹp, người khác lại lấy phải vợ xấu, hay là có người đàn bà trông tướng người cũng bình thường thôi thì lại lấy được chồng danh giá, chánh thất đàng hoàng, trong khi có người trông cứ đẹp như tiên ấy, nõn nường thơm phức thì lại là người của giới “Chị em ta” hoặc là làm bé làm mọn. Thúy Kiều “Làn thu thủy nét xuân sơn, hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh” thì 15 năm lưu lạc, đến nỗi thi hào Nguyễn Du đã phải kêu lên: “Bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao”! Thế không phải là “cải số” hay sao?

Đọc tiếp

Đại Lễ Vu Lan

19 tháng 8 năm 2010

Tuấn Nguyễn

Không biết phát xuất tự bao giờ, người Việt Nam chúng ta có một ngày lễ mà tất cả quý Tăng Ni và người phật tử tổ chức vào ngày Rằm tháng Bảy âm lịch hàng năm. Ngày này gọi là Đại Lễ Vu Lan. Đây cũng là một đại lễ báo hiếu cha, mẹ, ông bà hiện còn đang sinh sống hoặc đã khuất. Một tập tục rất đáng trân trọng của người Việt Nam thể hiện lòng hiếu thảo của con cháu.

Rằm tháng Bảy Âm lịch cũng là ngày Xá Tội Vong Nhân. Nhân ngày này hằng năm, chính phủ Việt Nam, qua bao nhiêu triều đại cũng đã áp dụng đối với những phạm nhân đang bị giam cầm trong ngục tối. Ngoài ra các chùa chiền tổ chức làm lễ cúng dường chúng sinh.

Đọc tiếp