Oan Ơi Ông Địa

10 tháng 5 năm 2010

Hưng Yên

– Ông viết lách làm sao mà ai nhìn tôi cũng tủm tỉm cười, lại có người còn hỏi con gái mình “bộ… mẹ cô dữ lắm à”? Ông viết những cái gì thế?

Bà xã tôi cười cười hỏi tôi như thế làm tôi chưng hửng; “viết lách” thì tôi có viết lách, nhưng có viết gì xấu về bà ấy đâu? Chuyện ở trong nhà, có gì đóng cửa bảo nhau, chứ nói cho người ngoài biết làm gì? Hơn nữa bà xã tôi hiền khô, nếu không bằng lòng chồng con điều gì thì bà ấy cũng chỉ “càm ràm” thôi chứ có to tiếng bao giờ đâu, còn to tiếng với hàng xóm láng giềng thì lại tuyệt đối không bao giờ có, thế thì bảo bà ấy dữ thế nào được?!

Đọc tiếp

Xứ Khỉ Khọn

15 tháng 4 năm 2010

Tràm Cà Mau

Dẫn nhập: Thời cuộc đổi thay, nhiều chục năm nữa, không ai còn tin những chuyện vô lý đã xẩy ra trên trái đất này. Đây là một câu chuyện truyền khẩu bí mật thích thú và đau khổ trong một thời gian dài.

Vào một đêm đã khuya, trăng sao lờ mờ, giữa mùa xuân năm 1975, đoàn thám hiểm Phi Châu gồm bảy nhà sinh vật học người Na Uy đang bị bộ lạc khỉ vây hãm tấn công mà không biết. Người canh gác uể oải ngồi cầm súng ngáp dài nhìn ra xa, ông cũng không ngờ hiểm nguy đang gần kề. Sáu người khác đang ngủ yên giấc trong lều sau nhiều ngày theo dõi sinh hoạt của bộ tộc khỉ đặc biệt này. Đây là một giống khỉ đã biết tổ chức thành một xã hội có sinh hoạt cộng đồng, phân công, thứ bực và có tiếng nói riêng của chúng.

Đọc tiếp

Tinh Thiên Thu

19 tháng 2 năm 2010

Hưng Yên

Tôi hân hạnh được quen với cụ đến nay có lẽ đã 12, 13 năm. Câu chuyện là như thế này: Một hôm vị chủ bút của tờ tuần san tôi đang hợp tác điện thoại cho tôi, bảo: “Có một vị độc giả muốn xin số điện thoại của ông, nhưng tôi không cho, bảo để hỏi ông đã. Vị ấy có cho số phôn và nói nếu ông vui lòng thì gọi điện thoại lại cho họ”. Thế là tôi điện thoại và hân hạnh được quen với cụ từ đó.

Mới chuyện qua lại một lúc, tôi được biết chẳng những cụ là người cùng tỉnh, lại còn khám phá ra cụ cũng là một nhà văn lão thành mà bút hiệu của cụ tôi đã thấy xuất hiện trên tờ Văn Nghệ Tiền Phong nhiều lần. Cụ bảo thích lối viết của tôi và cho biết các cụ ở Cali đang có ý định thành lập “Hội Ái Hữu Những Người Cùng Tỉnh…”.

Đọc tiếp

Chúc Tết Canh Dần

25 tháng 1 năm 2010

Hưng Yên

Kính thưa quý độc giả và đồng hương, thời gian qua mau như bóng câu qua cửa sổ, mới Tết đó mà nay lại Tết nữa rồi, Kỷ Sửu đi, Canh Dần tới. Đón mừng xuân mới thì ngoài việc chúc hết thẩy mọi người phúc lộc vẹn toàn, an khang trường thọ chúng tôi nghĩ rằng không gì hơn cùng nhau nhắc lại một vài phong tục tốt đẹp về ngày Tết của dân tộc ta để gọi là: Ôn cố tri tân.

Nếu chỉ nói về “Tết” thì một năm Việt Nam ta thấy có những 5 cái Tết chứ không phải chỉ một Tết Nguyên Đán, đó là:

Tết Thanh Minh:
Thanh Minh trong tiết tháng Ba
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh
(Kiều)

Khoảng mồng 5 mồng 6 tháng Ba âm lịch mỗi năm, người ta ra viếng mộ ông bà, tổ tiên, làm sạch cỏ, đắp thêm đất, thắp nhang, khấn vái…

Đọc tiếp

Triết Lý Củ Khoai

20 tháng 1 năm 2010

Tràm Cà Mau

Năm học lớp Đệ Ngũ bậc Trung Học, tương đuơng với lớp tám bây giờ, một hôm thằng bạn nhỏ ngồi cạnh tôi thì thầm: “Tại sao trong tiểu thuyết, mỗi khi có hai người ôm nhau, thì tác giả đề cập đến hạnh phúc? Hạnh phúc là cái gì mầy có biết không?” Tôi liền tay đưa tay rụt rè hỏi giáo sư đang dạy môn nghị luận luân lý: “Thưa thầy, hạnh phúc là cái gì?”. Tôi hỏi mà run lắm, vì lỡ ra hạnh phúc là chuyện bậy bạ, thì e lãnh phạt đủ. Thầy liền ra cho cả lớp một bài luận văn, bình giải câu: “May thay, ngoài hạnh phúc ra, đời còn có cái gì khác nữa.” Thầy còn ghi chú thêm câu viết nguyên văn bằng tiếng Pháp để học trò có thể hiểu rõ hơn. Thầy giảng rằng, hạnh phúc như là cái bóng, mà mọi người trên thế gian nầy đều luôn luôn theo đuổi, cố chạy theo nhưng không bao giờ bắt gặp được cả.

Đọc tiếp