Hẻm Nhỏ (phần 2)

7 tháng 12 năm 2012

Huỳnh Ngọc Nga

(xem phần 1) (xem phần 3)

Thực ra Chờ không chết mà chỉ bị thương ở một ống xương chân phải bó bột điều trị lâu dài. Cô ngất đi khi ngã xuống lòng đường. Sau khi được đưa vào bệnh viện băng bó, cô dần tỉnh lại. Cô yêu cầu người gây ra tai nạn về nhà báo tin cho mẹ cô biết để bà đỡ lo, nhưng không ngờ tin đó là bản án tử hình cướp mất người mẹ thân yêu còn sót lại. Với bệnh tim chồng chất lâu ngày, thiếu thuốc men chữa trị, thêm một đêm không ngủ đầy lo lắng đợi con về, trái tim đáng thương của bà không còn đủ sức chịu đựng khi nghe tin dữ của Chờ. Vợ chồng De Bourgeois là nhân viên ngoại giao làm việc cho tòa đại sứ Pháp tại Việt Nam. Họ bàng hoàng trước thảm cảnh của Chờ, đóng tiền phạt cho người tài xế, lo tang ma cho mẹ Chờ, và đem bé Duy về nhà chăm sóc trong khi Chờ còn nằm điều trị.

Đọc tiếp

Hương Gây Mùi Nhớ

3 tháng 12 năm 2012

Hưng Yên

Sau mấy ngày quần thảo với Việt Cộng, lúc nào cũng đinh tai nhức óc vì tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ vang trời xen lẫn với tiếng phóng lựu đạn M79, hoả tiễn chống chiến xa M72 của ta, lại có cả tiếng B40 của Việt Cộng nữa. Thôi thì súng lớn, súng nhỏ cứ thi nhau mà nổ, liên tu bất tận khiến người ta lúc nào cũng cứ như mê đi. Sướng nhất là mỗi lần nhìn thấy chiến xa T54 của địch bị trúng bom hoặc trúng hoả tiễn M72 của ta, có cái lật nghiêng, có cái lật ngửa chổng bốn vó lên trời, có cái cháy nám đen xụm hẳn xuống… Thật cái đám Việt Cộng này đúng là một lũ điên! Yên lành không muốn, kéo nhau vào đây gây sự làm chi để đến nỗi chết thảm thế này không biết. Bây giờ thì thằng nào còn sống đã chém vè mẹ nó hết rồi, còn lại là mấy trăm xác chết ngổn ngang, cứ nghĩ đến phải dọn sạch cái đám xác chết này là thượng sĩ Bức, trung sĩ Đợi và hạ sĩ nhất Hoạch đã thấy nản lắm rồi. Dĩ nhiên không phải chỉ có ba ông tướng này phải làm mà cả tiểu đoàn 6 Nhẩy Dù phải làm, thế nhưng sao mà thấy nó nản quá sức. Đánh nhau không sợ, mà sợ nhất là phải đem chôn cái đám Việt Cộng chết tan thây này. Nhưng mà sợ cũng phải làm, chứ không chôn để cho nó thối om lên rồi gây ô nhiễm cả một vùng trời Miền Nam hay sao?

Đọc tiếp

Đồng Tiền Âm Phủ

25 tháng 10 năm 2012

Hưng Yên

Tôi thường nói với thằng cháu nội: Ngày ông bằng tuổi cháu, cái gì ông cũng biết!

Thật thế, ngày còn nhỏ cái gì tôi cũng biết thật đấy! Mới 11,12 tuổi thôi mà tôi đã có thể đứng trên một chiếc thuyền nam nhỏ xíu, dùng một cây sào tre đẩy thuyền lao vun vút trên mặt hồ mà không hề sợ thuyền bị lật hay tôi bị té xuống nước, vì dù có té xuống nước cũng chẳng sao, bởi mới bằng tuổi ấy thôi mà tôi đã có thể bơi lội dưới nước giỏi gần bằng một con rái cá. Ngoài ra nào là tôi còn biết làm những cái bẫy chuột bằng tre, gài trên lối mòn chuột hay đi để bắt nhưng con chuột đồng to tổ bố đặng đem về… làm thịt. Nào là chỉ với một cái súng cao su (dàng thung) và một mớ đạn bằng đất xét nung bỏ trong túi quần, tôi len lỏi hết bờ ruộng nọ sang bờ ao kia: cu gáy, chào mào, chích chỏe… tôi “phơ” được là thường. Có lần tôi còn phơ được cả một con chim hoàng anh đang đậu tít trên ngọn cây đa ngoài đầu chợ, khiến tôi nổi danh là tay “thiện xạ” nhất trong đám nhóc ở trong làng. Nói chung là tôi biết nhiều thứ, còn ma với quỷ thì tôi “mo phú”, chả sợ gì cả!

Đọc tiếp

Hẻm Nhỏ

17 tháng 10 năm 2012

Huỳnh Ngọc Nga

Sau khi Duy xin phép giám đốc cho nghỉ dài hạn một tháng không lương, chàng trở lại bàn của mình. Chung quanh chàng mọi người vẫn bình thản làm việc. Duy thèm muốn được bình thản như họ. Hình như chàng đã mất sự yên bình từ ngày vợ chết, và nay chàng càng cảm thấy bất ổn hơn sau khi đọc lá thư của mẹ vừa gửi sang.

Đọc tiếp

Chiều Mưa Quê Ngoại

14 tháng 9 năm 2012

Huỳnh Ngọc Nga

Đặt chân lên thành phố Sàigòn lần thứ hai này cùng má tôi sau mười năm cách biệt, chàng trai “hăm mốt” tuổi với hai giòng máu Ý-Việt trong tôi không hiểu mình đang là người tìm về nguồn cội hay chỉ là một khách du hành Âu Châu bình dị. Hình như tất cả nơi đây đều mới lạ, không chỉ riêng tôi nhận xét mà ngay cả má tôi cũng xác nhận điều này. Thành phố quê mẹ tôi sinh động và tươi đẹp hơn nhưng cũng mù mịt khói bụi lưu thông hơn. Duy chỉ một điều không thay đổi mà tôi nhớ lại được chốn này đó là những cơn mưa sáng, mưa chiều luôn hăm dọa những ai chưa từng quen hai mùa mưa nắng ở Việt Nam.

Đọc tiếp