Huỳnh Ngọc Nga
(Viết thay cho con trai Muscarello Giuseppe Tâm)
Đặt chân lên thành phố Saigon lần thứ hai nầy cùng má tôi sau mười năm cách biệt, chàng trai với hai giòng máu Ý-Việt trong tôi không hiểu mình đang là người tìm về nguồn cội hay chỉ là một khách du hành Âu châu bình dị. Hôm nay chúng tôi đến tiệm cơm chay Bồ Đề ở đường Phạm Ngũ Lão để dùng cơm trưa. Một người đàn bà tàn tật cụt nửa chân, bà đang dùng hai đầu gối di động trên nửa đôi chân còn lại, lê lết khắp từ bàn này đến bàn khác để bán những tập lưu ảnh cảnh đẹp Việt Nam cho khách ăn trong các tiệm quán.
Hôm nay trời mưa suốt, con không đi đâu được để có chuyện chờ cuối ngày viết cho má như thường lệ, nhưng thay vào đó con sẽ cho má biết con nghĩ gì sau hơn hai tuần trên đất nước Việt Nam của má. Hai tuần lễ không nhiều để con biết rõ hơn quê mẹ, nhưng cũng đủ để con thấu đáo hơn nỗi niềm hoài vọng của má về một nơi mà má thường gọi là đất tổ quê hương.
Mặt trời ngả bóng, vài đợt nắng còn vương lại trên vách núi những tia vàng ánh nhẹ lung linh sau nhành cây. Không có tiếng chim ríu rít kêu nhau về tổ, không có bóng vượn chuyền cành tìm rủ về hang, hổ, báo không buồn nhởn nhơ theo lối mòn ra suối như lệ thường, cho đến lá rừng cũng chẳng màng lay động. Tất cả khác hẳn mọi chiều, cảnh vật như trầm lại để nghe như đâu đây có tiếng thở dài.