Hưng Yên
Tôi hân hạnh được quen với cụ đến nay có lẽ đã 12, 13 năm. Câu chuyện là như thế này: Một hôm vị chủ bút của tờ tuần san tôi đang hợp tác điện thoại cho tôi, bảo: “Có một vị độc giả muốn xin số điện thoại của ông, nhưng tôi không cho, bảo để hỏi ông đã. Vị ấy có cho số phôn và nói nếu ông vui lòng thì gọi điện thoại lại cho họ”. Thế là tôi điện thoại và hân hạnh được quen với cụ từ đó.
Mới chuyện qua lại một lúc, tôi được biết chẳng những cụ là người cùng tỉnh, lại còn khám phá ra cụ cũng là một nhà văn lão thành mà bút hiệu của cụ tôi đã thấy xuất hiện trên tờ Văn Nghệ Tiền Phong nhiều lần. Cụ bảo thích lối viết của tôi và cho biết các cụ ở Cali đang có ý định thành lập “Hội Ái Hữu Những Người Cùng Tỉnh…”.
Năm học lớp Đệ Ngũ bậc Trung Học, tương đuơng với lớp tám bây giờ, một hôm thằng bạn nhỏ ngồi cạnh tôi thì thầm: “Tại sao trong tiểu thuyết, mỗi khi có hai người ôm nhau, thì tác giả đề cập đến hạnh phúc? Hạnh phúc là cái gì mầy có biết không?” Tôi liền tay đưa tay rụt rè hỏi giáo sư đang dạy môn nghị luận luân lý: “Thưa thầy, hạnh phúc là cái gì?”. Tôi hỏi mà run lắm, vì lỡ ra hạnh phúc là chuyện bậy bạ, thì e lãnh phạt đủ. Thầy liền ra cho cả lớp một bài luận văn, bình giải câu: “May thay, ngoài hạnh phúc ra, đời còn có cái gì khác nữa.” Thầy còn ghi chú thêm câu viết nguyên văn bằng tiếng Pháp để học trò có thể hiểu rõ hơn. Thầy giảng rằng, hạnh phúc như là cái bóng, mà mọi người trên thế gian nầy đều luôn luôn theo đuổi, cố chạy theo nhưng không bao giờ bắt gặp được cả.
Vượng bị sốt rét dai dẳng suốt sáu năm trong tù, nhưng không khổ sở bằng bệnh loét dạ dày. Ðã mười ngày qua, bữa ăn nào cũng bo bo, sắn lát khô. Chúng chà xát vào chỗ loét hành hạ chàng suốt ngày đêm.