Việt Thanh, tháng 8, 2019
Cách đây 4 năm về trước, vào mùa hè năm 2015, chúng tôi ghé qua Thái Lan và có dịp được gặp một số giáo dân Cồn Dầu, Đà Nẵng vượt biên sang Bangkok vì đất đai của họ bị nhà nước Việt Nam cưỡng chiếm. Số người Việt tị nạn vào lúc đó vào khoảng trên 1000 người. Năm nay tôi lại ghé Thái Lan để tìm hiểu thêm về tình trạng người tị nạn hiện nay. Được biết dân số tị nạn nay đã gia tăng lên rất nhiều, xấp xỉ 3,000 người. Môt số bà con may mắn xin được quy chế tị nạn của Liên HIệp Quốc (LHQ) nhưng vẫn chưa được định cư tại nước thứ ba, trong khi số người vượt biên từ Việt Nam sang Thái ngày càng tăng vì sự trấn áp nhân quyền và tự do tôn giáo của Cộng Sản Việt Nam ngày thêm khốc liệt. Đa số những người tị nạn cư trú bất hợp pháp tại các vùng ngoại ô của thủ đô Bangkok. Họ không được phép đi làm, cho dù đã được LHQ cấp quy chế tị nạn; con cái thì tuỳ theo khu vực, một số khu vực chấp thuận cho các em đi học và số khác lại không chấp thuận. Chúng tôi muốn trực tiếp gặp mặt những ngườ tị nạn để tìm hiểu về cuộc sống khốn khó của họ hầu trình bày với các mạnh thường quân tại Oklahoma City nói riêng, và và các nơi tại Hoa Kỳ nói chung, đã từng hỗ trợ cho các cuộc gây quỹ do chúng tôi tổ chức hàng năm tại địa phương. Nhân viên phục vụ cho cơ quan Boat People SOS (BPSOS) tại Bangkok đã hướng dẫn chúng tôi đến tiếp xúc với hai cộng đồng tị nạn: một của người H’Mong (Mường) và một của đồng hương Việt Nam; và sau đó gặp đại diện cộng đồng người Thượng (Ê Đê và J’rai) tại văn phòng BPSOS. Dưới đây là những trao đổi và tâm tình giữa chúng tôi với những nhân chứng sống đã bỏ nhà cửa, ruộng vườn, quê hương vì hai chữ TỰ DO.
Hình chụp lưu niệm vời đồng bào tỵ nạn (ảnh Việt Thanh)