Huỳnh Ngọc Nga
(Viết thay cho con trai Muscarello Giuseppe Tâm)
Đặt chân lên thành phố Saigon lần thứ hai nầy cùng má tôi sau mười năm cách biệt, chàng trai với hai giòng máu Ý-Việt trong tôi không hiểu mình đang là người tìm về nguồn cội hay chỉ là một khách du hành Âu châu bình dị. Hôm nay chúng tôi đến tiệm cơm chay Bồ Đề ở đường Phạm Ngũ Lão để dùng cơm trưa. Một người đàn bà tàn tật cụt nửa chân, bà đang dùng hai đầu gối di động trên nửa đôi chân còn lại, lê lết khắp từ bàn này đến bàn khác để bán những tập lưu ảnh cảnh đẹp Việt Nam cho khách ăn trong các tiệm quán.
Bangkok, Thái Lan, 26/4/11 — Hôm nay, 49 trong số 55 nạn nhân Cồn Dầu đang lánh nạn ở Thái Lan được cơ quan Liên Hiệp Quốc thừa nhận tư cách tị nạn.
Vào những ngày cuối tháng 4 năm 1975, các viên chức Hoa Kỳ, chính quyền Việt Nam Cộng Hoà, đại sứ quán các nước cũng như các công ty nước ngoài và gia đình của họ lần lượt rời khỏi Miền Nam Việt Nam bằng những phương tiện ưu tiên để tìm đến những quốc gia tự do, dân chủ hầu lánh nạn Việt Cộng đang dần tiến chiếm mảnh đất Miền Nam Tự Do.
Minh Công
Tôi đã sinh ra và trưởng thành trên một đất nước mà tôi thường xuyên nghe từ miệng của những người lớn chung quanh nào là “đừng có dính vô chính trị mà khổ thân” hoặc “ai làm chính trị thì kệ họ đi” hoặc “học theo 3 cái tượng kia kìa, bịt mắt, bịt tai, bịt miệng lại!” hoặc “thật thà như vậy thì không nên dính vào chính trị” hoặc “làm chính trị phải gian hùng, phải thủ đoạn, phải ác độc” hoặc “chính trị rất dơ bẩn không phải là chỗ cho người hiền đức” vân vân… Nói tóm lại là những bài học tôi được người lớn dạy bảo có thể tóm gọn trong vài chữ: hãy tránh xa chính trị.