Nên Và Không Nên Khi Xin Việc Làm

21 tháng 5 năm 2010

Ngọc Thanh Nguyễn

Hầu như ai trên quả đất này cũng có một số nỗi lo. Ví dụ, sống ở California thì lo động đất; ở Lousiana thì sợ trắng tay hoặc mất mạng vì lũ lụt; ở New York, Michigan, Minnesota, Illinois, Gia Nã Đại, v.v. thì lo bão tuyết mỗi mùa đông. Ngoài những mối lo đặc thù của mỗi địa phương, mỗi cộng đồng, hoặc mỗi cá nhân, đa số chúng ta có mối lo chung là nạn thất nghiệp. Thật vậy, nỗi lo này là nỗi lo chung toàn cầu hiện nay. Nếu tỉ lệ thất nghiệp giảm mạnh thì công việc làm gia tăng, kinh tế phục hồi, và cuộc sống sẽ được ổn định hơn. Nếu được thế, hạnh phúc sẽ được tô son điểm phấn hơn. Vì vậy, chúng tôi xin gửi đến quý vị một vài góp ý, mong rằng sẽ giúp quý vị thành công hơn trong lãnh vực tìm việc làm.

Đọc tiếp

Gian Truân

17 tháng 5 năm 2010

Thiên Thơ
Phụ trách chương trình CADV

Dựa theo một câu chuyện thật của một nạn nhân bạo hành trong gia đình.

Tôi đến Hoa Kỳ để đoàn tụ với chồng sau nhiều năm tháng chờ đợi. Chồng tôi, một công dân Mỹ, trong thời gian về Việt Nam thăm quê nhà đã gặp gỡ, thương yêu và ngỏ lời cưới tôi và bảo lãnh tôi sang Mỹ để sống chung với anh ấy.

Tôi đã có một đứa con trai riêng bảy tuổi trong cuộc hôn nhân đầu tiên. Sau đó chúng tôi chia tay vì không hiểu nhau, và cũng không thể sống chung với nhau. Điều này làm buồn lòng ba mẹ tôi rất nhiều và cả các em tôi nữa. Tôi nuôi con và sống với ba mẹ tôi tại Mỹ Tho, Việt Nam cho đến khi tôi gặp gỡ Khanh, người chồng thứ hai của tôi sau này. Ba mẹ tôi rất vui mừng khi Khanh ngỏ lời cưới tôi và hứa sẽ bảo lãnh hai mẹ con tôi sang Mỹ sống chung với anh ấy.

Đọc tiếp

Từng Bước

13 tháng 5 năm 2010

Hải Tiêu
Viết để ghi nhớ công ơn Cha trong ngày lễ Hiền Phụ.

Được sinh trưởng từ một gia đình nông dân thuộc thôn Diêu Trì, tỉnh Bình Định, ba tôi lớn lên trong cảnh nghèo của hầu hết người dân quê miền Trung. Vì nhà nghèo ba tôi đã chọn hy sinh tuổi thơ của mình. Ông nghỉ học để giúp bà nội tôi gánh vải ra chợ bán. Tuy vậy với bản tính rất hiếu học trong gánh vải của ông lúc nào cũng chứa vài cuốn sách tiếng Tây. Ở ngoài chợ, ông bác của ba tôi cũng có một sạp vải.  Những khi ông bác ế ẩm vắng khách, ba tôi lại nhờ ông bác chỉ thêm cho mấy chữ tiếng Tây hoặc dạy thêm môn toán.

Khi ba tôi được 11 tuổi thì ông nội tôi qua đời. Bà nội lúc đó chỉ còn biết trông cậy vào sức trai mới lớn của ba tôi để giúp nuôi đàn em thơ dại. Nhờ phụ giúp bà gánh vải buôn bán ở chợ phiên ba tôi đã mau chóng quen thuộc với các công việc kinh doanh. Ông đã dần dần cáng đáng những công việc giao dịch của bà nội.

Đọc tiếp

Tìm Cơ Hội Ở Trường Đời

11 tháng 5 năm 2010

Minh Công

Bạn bè cùng trang lứa thường hỏi tôi làm thế nào để cơ hội đến với mình khi ra trường. Tôi hỏi lại, vậy bạn có đủ kiên nhẫn để chờ cơ hội đến hay không? Nếu không đủ kiên nhẫn thì hãy ra đường tìm cơ hội. Còn nếu bạn có đủ kiên nhẫn, cũng hãy cứ bước ra ngoài, vì tôi cho rằng, nếu bạn chịu bước ra ngoài, thì khả năng nắm bắt cơ hội của bạn đã được tăng lên gấp bội phần. Ở cái thời hoàng kim của Internet này thì việc vào mạng cũng có thể thay thế bằng ra đường tìm cơ hội.

Đọc tiếp

Oan Ơi Ông Địa

10 tháng 5 năm 2010

Hưng Yên

– Ông viết lách làm sao mà ai nhìn tôi cũng tủm tỉm cười, lại có người còn hỏi con gái mình “bộ… mẹ cô dữ lắm à”? Ông viết những cái gì thế?

Bà xã tôi cười cười hỏi tôi như thế làm tôi chưng hửng; “viết lách” thì tôi có viết lách, nhưng có viết gì xấu về bà ấy đâu? Chuyện ở trong nhà, có gì đóng cửa bảo nhau, chứ nói cho người ngoài biết làm gì? Hơn nữa bà xã tôi hiền khô, nếu không bằng lòng chồng con điều gì thì bà ấy cũng chỉ “càm ràm” thôi chứ có to tiếng bao giờ đâu, còn to tiếng với hàng xóm láng giềng thì lại tuyệt đối không bao giờ có, thế thì bảo bà ấy dữ thế nào được?!

Đọc tiếp