LTS: Ngày 13/7/2023, ông Trần Ngọc Sương, tín đồ Cao Đài Chơn Truyền 1926, đã được cơ quan chức năng Việt Nam cấp thẻ căn cước công dân, chấm dứt 16 tháng đội đơn khiếu nại vì phải sống trong tình trạng “vô quốc tịch” trên chính quê hương mình.
Tháng 3/2022, ông cùng một số công dân địa phương tới cơ quan chức năng để làm thẻ căn cước theo quy định của luật pháp Việt Nam. Tuy nhiên sau đó ông không nhận được thẻ căn cước, trong khi mọi người khác đều có. Ông khiếu nại nhiều lần nhưng không được giải quyết—cho đến nay.

Thực trạng ông Trần Ngọc Sương gặp phải đã nhiều lần được các tổ chức quốc tế bao gồm Liên Hợp Quốc, Ủy hội Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đưa vào báo cáo về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam. Các tổ chức này đã đặt nghi vấn: Phải chăng nhà nước Việt Nam tìm mọi cách để trả thù ông chỉ vì ông bảo vệ niềm tin tôn giáo và báo cáo về vấn đề tôn giáo ở Việt Nam?
Ông Trần Ngọc Sương không phải là trường hợp cá biệt, và tín đồ đạo Cao Đài Chơn Truyền 1926 không phải là cộng đồng tôn giáo duy nhất có thể rơi vào tình trạng này.
Chúng tôi xin giới thiệu bài viết của tác giả Song Chi, đã đăng trên Diễn Đàn Thế Kỷ, về việc chính quyền địa phương ở một số tỉnh ở Việt Nam từ chối hộ khẩu và giấy tờ tùy thân như một biện pháp trừng phạt với các thành viên thuộc tôn giáo hoặc nhà thờ bị cấm, khiến họ sống trong tình trạng “vô quốc tịch” trên chính đất nước mình.
Bài viết tập trung vào cộng đồng Hmong theo đạo Tin lành ở Tây Nguyên, và đã được rút ngắn.
Đọc tiếp