Hải Di Nguyễn
Cách đây vài tháng, tôi đi Bangkok. Phải tới tận nơi mới thấy điều kiện sống, thấy cái khó khăn vất vả của người tỵ nạn, thấy càng thương đồng bào. Nhưng mặt khác, cũng thấy những cái phức tạp và bất cẩn trong cộng đồng người Việt.
Đời sống khó khăn của người tỵ nạn
Cuộc sống khổ cực, con cái nheo nhóc, người tỵ nạn có hàng trăm nỗi lo lắng: vừa phải đi làm chui, sợ không đủ tiền ăn tiền nhà; vừa sợ cảnh sát Thái tống vào trại giam IDC; vừa lo công an Việt Nam sang bắt cóc.
Ngồi với một gia đình và vật lộn với miếng thịt dai nhách cắn mãi không đứt, tôi nghe họ kể về số phận người tỵ nạn mắc kẹt ở Thái Lan, về không được, đi không xong, ở cũng không yên. Chẳng dám ra đường vì sợ bị “hốt”.

Một số phụ nữ H’mông tôi gặp ở Bangkok, có chồng hoặc bố trong IDC.
Lại càng khổ khi một số gia đình có con cái lít nhít, người đàn ông trụ cột lại bị giam trong IDC: tiền ăn không có, làm sao có tiền chuộc chồng ra? Có một gia đình H’mông, cả hai vợ chồng và con trai lớn đều trong IDC, chỉ còn cô con gái lớn phải gồng gánh lo mấy đứa em nhỏ; người trong tù có nỗi lo trong tù; người bên ngoài có nỗi sợ bên ngoài. Mọi thứ càng khó khăn hơn khi một loạt các tổ chức BRC, JRS, Tzu Chi… đều cắt giảm hỗ trợ cho người tỵ nạn nếu chưa đóng cửa.

