Br. Huynhquảng
Có một câu chuyện kể rằng, sau khi đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ, kể cả ngôi chùa cho mình trụ trì, họ mua đất, gạch, dụng cụ và bắt tay vào việc.
Một chú tiểu được trao việc xây một bức tường. Chú tập trung vào công việc, kiểm tra xem từng viên gạch đã thẳng và hàng gạch có ngay ngắn không. Dĩ nhiên công việc tiến triển chậm chạp vì chú đặc biệt kỷ lưỡng, tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa xây xong bức tường đẹp đầu tiên trong đời. Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống.
Buôn người là vấn đề ở tầm vĩ mô, nghĩa là do ảnh hưởng chính sách và mang tính hệ thống. Muốn bài trừ thì phải thay đổi ở tầm vĩ mô. Bằng không thì chỉ là đối phó với hậu quả–giúp cho một người thì lại có thêm cả ngàn người trở thành nạn nhân.
Sống một cuộc sống ổn định, đầm ấm nơi xứ người con càng mới thấm thía những ngày tháng được sống trong gia đình bên cạnh ba mẹ là ngọt ngào và hạnh phúc đến thế. Con thèm một tô mì gói, một chén cơm trộn nước kho thịt tự tay mẹ làm cho con mỗi sáng trước khi đi học, thèm được thưa một tiếng “Thưa ba mẹ con đi học về”…
Bạn nói chuyện quá gấp gáp, bạn tránh nhìn vào người đối diện khi phóng vấn, bạn hỏi quá nhiều câu hỏi không cần thiết, bạn dùng quá nhiều nước hoa hay mỹ phẩm, bạn không thành thật về quá trình làm việc trước đây, bạn tới buổi phỏng vấn trễ, bạn không tìm hiểu về công ty và trách nhiệm công việc mới, v.v. Và bạn ngạc nhiên tại sao bạn vẫn không thể xin được việc làm?