Gian Truân

17 tháng 5 năm 2010

Thiên Thơ
Phụ trách chương trình CADV

Dựa theo một câu chuyện thật của một nạn nhân bạo hành trong gia đình.

Tôi đến Hoa Kỳ để đoàn tụ với chồng sau nhiều năm tháng chờ đợi. Chồng tôi, một công dân Mỹ, trong thời gian về Việt Nam thăm quê nhà đã gặp gỡ, thương yêu và ngỏ lời cưới tôi và bảo lãnh tôi sang Mỹ để sống chung với anh ấy.

Tôi đã có một đứa con trai riêng bảy tuổi trong cuộc hôn nhân đầu tiên. Sau đó chúng tôi chia tay vì không hiểu nhau, và cũng không thể sống chung với nhau. Điều này làm buồn lòng ba mẹ tôi rất nhiều và cả các em tôi nữa. Tôi nuôi con và sống với ba mẹ tôi tại Mỹ Tho, Việt Nam cho đến khi tôi gặp gỡ Khanh, người chồng thứ hai của tôi sau này. Ba mẹ tôi rất vui mừng khi Khanh ngỏ lời cưới tôi và hứa sẽ bảo lãnh hai mẹ con tôi sang Mỹ sống chung với anh ấy.

Đọc tiếp

Từng Bước

13 tháng 5 năm 2010

Hải Tiêu
Viết để ghi nhớ công ơn Cha trong ngày lễ Hiền Phụ.

Được sinh trưởng từ một gia đình nông dân thuộc thôn Diêu Trì, tỉnh Bình Định, ba tôi lớn lên trong cảnh nghèo của hầu hết người dân quê miền Trung. Vì nhà nghèo ba tôi đã chọn hy sinh tuổi thơ của mình. Ông nghỉ học để giúp bà nội tôi gánh vải ra chợ bán. Tuy vậy với bản tính rất hiếu học trong gánh vải của ông lúc nào cũng chứa vài cuốn sách tiếng Tây. Ở ngoài chợ, ông bác của ba tôi cũng có một sạp vải.  Những khi ông bác ế ẩm vắng khách, ba tôi lại nhờ ông bác chỉ thêm cho mấy chữ tiếng Tây hoặc dạy thêm môn toán.

Khi ba tôi được 11 tuổi thì ông nội tôi qua đời. Bà nội lúc đó chỉ còn biết trông cậy vào sức trai mới lớn của ba tôi để giúp nuôi đàn em thơ dại. Nhờ phụ giúp bà gánh vải buôn bán ở chợ phiên ba tôi đã mau chóng quen thuộc với các công việc kinh doanh. Ông đã dần dần cáng đáng những công việc giao dịch của bà nội.

Đọc tiếp

Tìm Cơ Hội Ở Trường Đời

11 tháng 5 năm 2010

Minh Công

Bạn bè cùng trang lứa thường hỏi tôi làm thế nào để cơ hội đến với mình khi ra trường. Tôi hỏi lại, vậy bạn có đủ kiên nhẫn để chờ cơ hội đến hay không? Nếu không đủ kiên nhẫn thì hãy ra đường tìm cơ hội. Còn nếu bạn có đủ kiên nhẫn, cũng hãy cứ bước ra ngoài, vì tôi cho rằng, nếu bạn chịu bước ra ngoài, thì khả năng nắm bắt cơ hội của bạn đã được tăng lên gấp bội phần. Ở cái thời hoàng kim của Internet này thì việc vào mạng cũng có thể thay thế bằng ra đường tìm cơ hội.

Đọc tiếp

Oan Ơi Ông Địa

10 tháng 5 năm 2010

Hưng Yên

– Ông viết lách làm sao mà ai nhìn tôi cũng tủm tỉm cười, lại có người còn hỏi con gái mình “bộ… mẹ cô dữ lắm à”? Ông viết những cái gì thế?

Bà xã tôi cười cười hỏi tôi như thế làm tôi chưng hửng; “viết lách” thì tôi có viết lách, nhưng có viết gì xấu về bà ấy đâu? Chuyện ở trong nhà, có gì đóng cửa bảo nhau, chứ nói cho người ngoài biết làm gì? Hơn nữa bà xã tôi hiền khô, nếu không bằng lòng chồng con điều gì thì bà ấy cũng chỉ “càm ràm” thôi chứ có to tiếng bao giờ đâu, còn to tiếng với hàng xóm láng giềng thì lại tuyệt đối không bao giờ có, thế thì bảo bà ấy dữ thế nào được?!

Đọc tiếp

Kỷ Niệm 35 Năm Người Việt Tị Nạn

6 tháng 5 năm 2010

BPSOS PHÁT ĐỘNG CHIẾN DỊCH 30-35 QUA LỄ KỶ NIỆM TẠI HOUSTON
Đánh Dấu 30 Năm Hoạt Động của Hội và 35 Năm Lịch Sử Người Mỹ Gốc Việt

Houston, TX (01/05/ 2010) – Để đánh dấu 30 năm hoạt động của hội và kỷ niệm 35 lịch sử người Việt tị nạn, BPSOS đã phát động chiến dịch toàn quốc 30-35 tiên khởi tại Houston, TX qua buổi dạ tiệc gây quỹ và đấu giá rất thành công được tổ chức tại khách sạn Hilton Garden Inn hôm thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010. Với sự có mặt của trên 300 mạnh thường quân tham dự, BPSOS cùng với nhiều nhà lãnh đạo khác tuyên dương về sự thành công và phát triển của cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ.

“Được thành lập vào năm 1980 bởi một nhóm nhỏ người Việt tị nạn có lòng hảo tâm cứu vớt thuyền nhân trên biển đông trong thời kỳ vượt biển kinh hoàng, từ đó BPSOS không ngừng phát triển, vượt qua bao khó khăn thử thách nhằm đáp ứng thoả đáng các nhu cầu cấp bách của cộng đồng người Mỹ gốc Việt,” Ts. Thắng, Giám Đốc Điều Hành BPSOS, cho biết. “Sau 30 năm, giá trị nồng cốt này vẫn là ngọn đuốc soi sáng trên bước đường chúng tôi. Sứ mệnh của chúng tôi là phát huy sức mạnh, tổ chức, và trang bị cho các cá nhân và cộng đồng Việt trên hành trình đạt tự do và nhân phẩm.”

Đọc tiếp