Những Trái Bom Nổ Chậm: Trẻ, Có Học, và Thất Nghiệp
Người dịch: Nguyễn Quốc Khải
Đối với người trẻ thất nghiệp, nhàn rỗi bắt buộc là một cực hình. Musa Salhi, một cầu thủ Tây Ban Nha, nói rằng “Tôi luôn luôn cảm thấy buồn tẻ, đặc biệt là vào các buổi sáng. Cha mẹ tôi thật sự cần và muốn tôi bắt đầu đi làm.” Tại Belfast, Bắc Ái Nhĩ Lan, Declan Maguire, 19 tuổi, nói rằng anh đã làm đơn xin 15 việc trong ba tuần vừa qua nhưng không được trả lời. “Tôi muốn suy nghĩ về việc di dân, nhưng tôi không có tiền để làm chuyện này. Thật là nản lòng.”
Trong nhiều thập niên, ông Mubarak đối phó với vấn đề thất nghiệp của lớp trẻ tại Ai Cập bằng cách gia tăng việc tuyển sinh viên vào đại học. Chiến lược này không có thể tồn tại mãi mãi. Vào tháng Ba vừa qua, hai học giả Ragui Assaad và Samantha Constant của tổ chức Middle East Initiative (Sáng Kiến Trung Đông), một hợp tác có tính cách mạo hiểm giữa Brookings Institution và Dubai School of Government đã nhận định một cách thẳng thừng như sau:
Hoa Thịnh Đốn 27 tháng 6, 2011 — Ngoại Trưởng Hillary Clinton công bố phúc trình về tình trạng buôn người trên thế giới. Bản phúc trình tiếp tục đặt Việt Nam trong danh sách cần theo dõi vì chính phủ Việt Nam không chứng tỏ được quyết tâm phòng và chống nạn buôn người, nhất là buôn lao động.
Trong khi số lượng nhà bán nhiều hơn số người mua, đồng thời các ngân hàng đặt tiêu chuẩn khó trong việc cho vay vốn mua nhà, việc bán một căn nhà thường rất khó khăn, đồng thời giá căn nhà cũng bị ảnh hưởng. Bên cạch các yếu tố khách quan vừa nêu trên, không ít người khi đăng biển bán nhà mắc phải một số sai lầm rất cơ bản, từ đó càng khiến việc bán nhà thêm phần khó khăn.
Xin quý vị một phút tự vấn với câu hỏi “sứ mạng quý vị phải hoàn thành trong cuộc sống là gì?” Không biết quý vị trả lời như thế nào, riêng câu trả lời của riêng tôi không làm tôi hãnh diện.