Châu D. Nguyễn
Hàng năm khi các hội đoàn trong cộng đồng người Việt tổ chức các lễ hội để tưởng thưởng các học sinh giỏi trong vùng, chúng ta thường được nghe những báo cáo thành tích học tập thật tốt đẹp của các em.
Đáng mừng thay cho những gia đình có con em như thế. Và chắc chắn một điều là những em đó được sự quan tâm giáo dục của phụ huynh. Tuy nhiên bên cạnh đó có rất nhiều em đang rất cần chúng ta quan tâm tới. Những em này thường xa lánh bạn bè, ít giao thiệp, cô đơn và đôi khi cục tính. Đa số thường lơ là việc học và đôi khi bỏ học giữa chừng. Nếu tìm hiểu kỹ thêm một chút, chúng ta có thể sẽ thấy rằng đa số các em này không được may mắn sống trong một gia đình êm ấm; cha mẹ thường xuyên bất hoà gây gổ nhau. Tệ hại hơn nữa là có khi có sự bạo hành trong gia đình.
Đứa con là một tác phẩm nghệ thuật và cha mẹ là những nhà nghệ sĩ. Nghệ sĩ có tài trau chuốt, điểm tô, tác phẩm sẽ tuyệt hảo. Nghệ sĩ vụng về nhưng chịu khó, cố gắng gọt giũa uốn nắn, tác phẩm nếu không xuất chúng thì cũng bình thường, dễ coi. Nhưng nếu người nghệ sĩ buông thả, không chịu để tâm chăm lo, săn sóc, để cho nó tự do phát triển, tác phẩm sẽ thui chột, chẳng ra… cái giống chi, có khi còn làm nghệ sĩ điên đầu nhức óc, nhiều khi đau khổ.
Đi chợ mà không ăn quà