Bạo Hành Gia Đình Ảnh Hưởng Đến Trẻ Em

14 tháng 6 năm 2011

Châu D. Nguyễn

Hàng năm khi các hội đoàn trong cộng đồng người Việt tổ chức các lễ hội để tưởng thưởng các học sinh giỏi trong vùng, chúng ta thường được nghe những báo cáo thành tích học tập thật tốt đẹp của các em.

Đáng mừng thay cho những gia đình có con em như thế. Và chắc chắn một điều là những em đó được sự quan tâm giáo dục của phụ huynh. Tuy nhiên bên cạnh đó có rất nhiều em đang rất cần chúng ta quan tâm tới. Những em này thường xa lánh bạn bè, ít giao thiệp, cô đơn và đôi khi cục tính. Đa số thường lơ là việc học và đôi khi bỏ học giữa chừng. Nếu tìm hiểu kỹ thêm một chút, chúng ta có thể sẽ thấy rằng đa số các em này không được may mắn sống trong một gia đình êm ấm; cha mẹ thường xuyên bất hoà gây gổ nhau. Tệ hại hơn nữa là có khi có sự bạo hành trong gia đình.

Đọc tiếp

Tài Sản Chung

11 tháng 6 năm 2011

Ls. BÙI ĐĂNG KHOA

Tại Hoa Kỳ, khi hai vợ chồng sống thuận buồm xuôi gió thì việc làm chủ một tài sản nào đó là việc rất đơn giản và dễ dàng. Tuy nhiên khi có chuyện tranh chấp xảy ra, thì vấn đề phân chia tài sản trở nên rất phức tạp. Vấn đề lại càng khó khăn hơn nữa vì mỗi tiểu bang lại có những điều luật khác biệt nhau. Tại các tiểu bang như California và Texas, luật phân chia tài sản chung được phân định theo nguyên tắc tài sản chung hay tài sản cộng đồng (community property).

Đọc tiếp

Các Phương Pháp Vận Động Đạo Luật tại Hoa Kỳ

9 tháng 6 năm 2011

Ngô Thị Hiền

Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ. Đời sống của chúng ta luôn chịu ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp bởi những đạo luật thông qua tại Quốc Hội. Hoa Kỳ lại là một đại cường quốc duy nhất trên thế giới; và trong thế giới ngày nay, một đạo luật của Hoa Kỳ có thể ảnh hưởng trực tiếp và sâu xa đến các quốc gia khác. Trường hợp đạo luật nhân quyền cho Việt Nam là một thí dụ điển hình.

Đọc tiếp

Nghệ Thuật Dạy Con

8 tháng 6 năm 2011

Thanh Thái

Đứa con là một tác phẩm nghệ thuật và cha mẹ là những nhà nghệ sĩ. Nghệ sĩ có tài trau chuốt, điểm tô, tác phẩm sẽ tuyệt hảo. Nghệ sĩ vụng về nhưng chịu khó, cố gắng gọt giũa uốn nắn, tác phẩm nếu không xuất chúng thì cũng bình thường, dễ coi. Nhưng nếu người nghệ sĩ buông thả, không chịu để tâm chăm lo, săn sóc, để cho nó tự do phát triển, tác phẩm sẽ thui chột, chẳng ra… cái giống chi, có khi còn làm nghệ sĩ điên đầu nhức óc, nhiều khi đau khổ.

Đọc tiếp

P…H…Ơ….Ở…Ớ…

6 tháng 6 năm 2011

Viên Tiêu Nguyễn Văn Cử

Đi chợ mà không ăn quà
Chồng la chỉ tổ về nhà tốn cơm!

Nói thì nói vậy, nhưng thực ra không phải chỉ có đàn bà con gái mới hay ăn quà đâu, mà “đàn” nào thì cũng thích ăn quà cả. Có điều là một đàng thì chỗ nào ngồi ăn cũng được, từ chốn cao lâu sang trọng đến một gánh bún riêu, bún ốc bên lề đường. Hễ thích là ngồi xuống ăn, ăn xong lộn gấu quần chùi mép rồi đứng lên tỉnh bơ, còn một đàng lại ưa vào quán, vào tiệm, nhất là lại có lai rai ba sợi với một vài ông bạn nhậu nữa thì lại càng hết xẩy. Mà hễ cứ là ăn uống nơi quán xá, chứ không phải ăn ở nhà là đã có thể gọi được là ăn quà rồi, phải không các vị? Tỉ dụ như vào quán “cờ tây” làm dĩa chả chìa với tô rựa mận và xị rượu thuốc thì cũng là ăn quà, có khác chăng là chỉ khác cái danh xưng gọi là “nhậu”, chứ hiện tượng thì có khác gì nhau đâu?!

Đọc tiếp