Muốn cải thiện nhân quyền ở Việt Nam, phải vận dụng song hành luật nội địa và luật quốc tế

17 tháng 12 năm 2020

• Vận động quốc tế chỉ hiệu quả khi phối hợp với hành động pháp lý ở quốc nội

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 10 tháng 12, 2020

https://machsongmedia.org

Nhiều người chê rằng ở Việt Nam chỉ có luật rừng. Đúng. Nhưng chỉ phê phán mà không hành động thì sẽ không thay đổi hiện trạng. Không những thế, thái độ thụ động tạo nên vòng lẩn quẩn: vì cho là luật rừng nên thây kệ; vì không gặp phải sự đề kháng từ dân, kẻ cầm quyền càng tha hồ bẻ cong luật. Cứ thế, tình trạng luật rừng ngày thêm trầm trọng.

Cách phá vòng lẩn quẩn là bẻ gãy nó ở điểm yếu nhất. Điểm yếu nhất của tình trạng luật rừng ở Việt Nam là những lĩnh vực dính líu đến các cam kết quốc tế. Chúng ta có thể chuyển một hồ sơ trong những lĩnh vực ấy từ sân chơi nội địa ra sân chơi quốc tế, nơi luật chơi công minh, không thể dùng cường quyền để áp đảo công lý. Và thực tế là, nhà nước có thể xem thường người dân nhưng lại e ngại quốc tế vì đang phải cầu cạnh với họ các lợi ích về mậu dịch, viện trợ, đầu tư, quốc phòng…

Để thay đổi tình trạng luật rừng, chúng ta phải phối hợp vận động quốc tế ở hải ngoại với hành động pháp lý theo một sách lược với những mục tiêu rõ rệt. Sách lược ấy diễn ra như sau:

(1) Vận động quốc tế áp lực Việt Nam cam kết các điều kiện về nhân quyền, pháp trị, minh bạch

(2) Cùng với quốc tế theo dõi mức độ luật hoá các cam kết ấy của chính quyền Việt Nam

(3) Hỗ trợ pháp lý cho một số trường hợp điển hình để làm phép thử, và vận động quốc tế theo dõi và can thiệp

Chu kỳ này phải được áp dụng đối với mỗi cam kết của nhà nước Việt Nam với quốc tế.

Vận động quốc tế vòng 1

Trước hết, chúng tôi (BPSOS) vận động quốc tế đòi hỏi Việt Nam cam kết thêm các điều khoản nhân quyền nếu muốn hưởng các lợi ích kinh tế, mậu dịch, và viện trợ. Mỗi cam kết, qua hình thức công ước LHQ hoặc hiệp ước song phương hoặc đa phương với các quốc gia khác, là một điều khoản hợp đồng, đã ký thì phải thực hiện. Lập luận “quốc pháp, gia quy”, nghĩa là Việt Nam có chủ quyền, có luật pháp riêng, nước ngoài không được can thiệp vào, chỉ là nói càn.

Đến nay, nhà nước Việt Nam đã ký 7 trong số 9 công ước quan trọng nhất của LHQ về nhân quyền, ký Hiệp Định Thư Palermo về chống buôn người, và chấp nhận các điều kiện về quyền lao động, về thể chế pháp trị và về tính minh bạch trong chính quyền trong một số hiệp ước mậu dịch song phương hoặc đa phương.

Nỗ lực quốc tế vận cho nhân quyền ở Việt Nam của BPSOS bắt đầu với cuộc vận động cho Luật Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế được Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua năm 1998, và đã đóng góp vào việc áp lực Việt Nam ký Hiệp Định Thư Palermo năm 2011 và Công Ước LHQ về Chống Tra Tấn năm 2014, và chấp nhận các điều kiện về quyền lao động trong Hiệp Ước Mậu Dịch Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Các công ước LHQ về nhân quyền và năm mà Việt Nam ký kết

Đọc tiếp

BPSOS kêu gọi quốc tế hỗ trợ Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (Miền Nam) tổ chức Hội Đồng Giáo Phẩm lần 10

9 tháng 12 năm 2020

Nội dung phát biểu tại Bàn Tròn Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế

  

Mạch Sống, ngày 9 tháng 12, 2020
 
 
Tại buổi họp trực tuyến ngày 8 tháng 12 của Bàn Tròn Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, tổ chức BPSOS kêu gọi quốc tế hãy quan tâm đến sự việc Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (Miền Nam) đã phải huỷ việc tổ chức Hội Đồng Giáo Phẩm do chưa được Ban Tôn Giáo Chính Phủ cấp giấy phép.
  
“Tuần qua, Hội Thánh này quyết định huỷ việc tổ chức Đại Hội Đồng Giáo Phẩm lần 10 vì không chấp nhận đòi hỏi của Ban Tôn Giáo là phải nộp danh sách ứng viên Hội Đồng Giáo Phẩm để được chuẩn duyệt trước khi bầu cử,” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Tổng Giám Đốc kiêm Chủ Tịch BPSOS, phát biểu.
 
Ban Tôn Giáo Chính Phủ viện dẫn Điều 34 của Luật Tín Ngưỡng, Tôn Giáo: “Tổ chức tôn giáo trước khi bổ nhiệm, bầu cử, suy cử chức việc… có trách nhiệm gửi hồ sơ đăng ký đến cơ quan quản lý nhà nước về tín ngưỡng, tôn giáo ở trung ương.”
 
“Tuy nhiên, theo hiến chương mà nhà nước Việt Nam đã chấp thuận năm 2001 thì quy tắc của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (Miền Nam) là bầu cử trước rồi trình báo sau,” Ts. Thắng giải thích. “Và từ đó đến nay, họ vẫn tổ chức Hội Đồng Giáo Phẩm 2 năm một lần một cách suôn sẻ; tuy nhiên, Luật Tín Ngưỡng, Tôn Giáo nay lại áp đặt điều kiện chuẩn duyệt trước rồi mới được bầu cử.”
 

Lời Cảm Ơn Nhân Ngày Lễ Tạ Ơn

26 tháng 11 năm 2020

BPSOS, ngày 26 tháng 11, 2020

 

http://machsongmedia.com

 

Hôm nay là ngày Lễ Tạ Ơn ở Hoa Kỳ; tôi viết lời cảm ơn gửi đến tất cả những ngườii đã đồng hành cùng BPSOS qua nhiều thập niên và nhiều chương trình. Mỗi chương trình của chúng tôi là một con đường dài và gian truân vì chủ trương giải quyết tận gốc vấn nạn thay vì đối phó tình thế hay sự kiện.

 

Cách đây 30 năm, khi đồng bào thuyền nhân đối mặt mối nguy cưỡng bách hồi hương, chúng tôi đã phối hợp trận chiến pháp lý ở các quốc gia tạm dung với vận động chính sách ở Hoa Kỳ và LHQ. Sau 7 năm, chính sách Hoa Kỳ và quốc tế thay đổi, cho phép 20 nghìn đồng bào được định cư Hoa Kỳ sau khi bị hồi hương.

 

Cách đây 20 năm, khi nhiều đồng bào trở thành nạn nhân của tệ nạn buôn lao động, chúng tôi mở chương trình bài trừ nạn buôn người. Đến nay, trên 8 nghìn nạn nhân người Việt và 3 nghìn nạn nhân thuộc các sắc dân khác đã được giải cứu ở trên 20 quốc gia. Trước sự đe doạ chế tài của Hoa Kỳ, Việt Nam đã ký Hiệp Định Thư Palermo về chống buôn người.

 

Cách đây 13 năm, khi nhà nước Việt Nam thực hiện cuộc đàn áp thô bạo nhắm vào các người bất đồng chính kiến, mà hậu quả là ngày càng thêm người Việt bỏ nước đi tị nạn và các nhà tù ở Việt Nam thêm tù nhân lương tâm, chúng tôi đã lập văn phòng văn phòng thường trực ở Thái Lan để bảo vệ pháp lý cho người tị nạn và mở chương trình “Tự Do Cho Tù Nhân Lương Tâm Việt Nam”. Đến nay, cả nghìn đồng bào đã nhận sự trợ giúp của luật sư, phần lớn được xét là tị nạn, và vài trăm người đã lên đường định cư ở nhiều quốc gia. Nhiều tù nhân lương tâm đã được các nghị sĩ quốc tế “bảo trợ”, và ngày càng nhiều các tổ chức quốc tế góp tiếng nói để bảo vệ và đòi tự do cho họ.

 

Đọc tiếp

Chi Phái Cao Đài 1997: hoàn toàn bị khống chế ở hải ngoại

7 tháng 10 năm 2020

  • Kế tiếp: Đưa ra trước công lý Hoa Kỳ bản chất tội phạm của Chi Phái 1997
Ts. Nguyễn Đình Thắng
 
Ngày 7 tháng 10, 2020
 
Kế hoạch thống lĩnh khối tín đồ Cao Đài ở hải ngoại của chi phái Cao Đài do Đảng Cộng Sản Việt Nam dựng lên năm 1997, gọi tắt là Chi Phái 1997, đã hoàn toàn thất bại:
 
(1)   Bộ Thương Mại Hoa Kỳ, sau khi kiểm chứng rằng chi phái này không là Đạo Cao Đài, đã huỷ giấy phép cấp tạm cho Chi Phái 1997 quyền sở hữu danh xưng “Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ” làm thương hiệu riêng.
 
(2)   Người đại diện ở hải ngoại của Chi Phái 1997 bị kiện ra toà, đã khai ra một số thông tin nội bộ bất lợi, và đã đóng văn phòng đại diện hải ngoại của Chi Phái 1997.
 
(3)   Chi Phái 1997 phải tháo gỡ thông cáo khoe thành tích xâm nhập khối tín đồ ở hải ngoại theo Nghị Quyết 36 của Đảng Cộng Sản.
 
(4)   Các dư luận viên của họ đã im bặt trong 6 tháng qua.
 
(5)   Tất cả dư luận viên của Chi Phái 1997 ở hải ngoại đã im bặt.
 
Như vậy, kế hoạch khởi xướng đầu năm 2018 bởi một số tín đồ Cao Đài cùng với BPSOS nhằm vô hiệu hoá Chi Phái 1997 đã đạt mốc đầu trên lộ trình 5 năm với 3 mục tiêu:

 

(1)   Vô hiệu hoá cánh tay nối dài của Chi Phái 1997 ở hải ngoại;

 
(2)   Vạch trần bản chất tội phạm của Chi Phái 1997;
 
(3)   Triệt tiêu công dụng “diệt Đạo Cao Đài” ở trong nước của Chi Phái 1997.
 
Âm mưu xoá sổ Đạo Cao Đài
 
Năm 1978, Mặt Trận Tổ Quốc Tỉnh Tây Ninh ra “bản án Cao Đài”, phát súng khai hoả cho chế độ xoá bỏ Hội Thánh của tôn giáo này. Thi hành văn bản mật (Kế Hoạch 01) của Đảng Cộng Sản, năm 1997 nhà nước Việt Nam dựng lên một chi phái mới và đặt họ ngay tại Tòa Thánh Tây Ninh để giả danh là Đạo Cao Đài. Kế đến, chi phái này, với sự tiếp tay của nhà nước, cưỡng chiếm mọi thánh thất và ép mọi tín đồ Cao Đài phải tùng phục. Nếu thành công, họ sẽ xoá sổ Đạo Cao Đài một cách êm thắm, và quốc tế sẽ không hề hay biết để lên án.
 
Đảng Cộng Sản giao Chi Phái 1997 cho Ông Nguyễn Thành Tám nắm; ông ta từng là đại biểu Quốc Hội và Uỷ Viên Uỷ Ban Trung Ương của Mặt Trận Tổ Quốc Tỉnh Tây Ninh, là tổ chức đã ban hành “bản án Cao Đài” năm 1978. Trong hơn 20 năm qua, đồ đệ của Ông Tám đã cưỡng chiếm hầu hết các thánh thất Cao Đài. Nay chỉ còn trên chục thánh thất còn kháng cự mối nguy bị đánh chiếm.
 
Thực thi Nghị Quyết 36
 
Năm 2005, Ông Trần Quang Cảnh, công dân Hoa Kỳ và trước đây là một tín đồ Cao Đài chống lại Chi Phái 1997, đã trở cờ và quay ra tùng phục tổ chức tôn giáo “quốc doanh” này. Ông ta được phong chức lễ sanh, rồi lên giáo hữu. Năm 2009, Chi Phái 1997 hoan hỉ khoe thắng lợi đầu tiên khi thu phục được khối tín đồ tại Thánh Thất Cao Đài ở Boston:
 
“…đồng đạo hải ngoại đã bắt đầu tự động trở về phục tùng Hội Thánh, … Nhà Nước CHXHCNVN qua Ban Tôn Giáo Chính Phủ có thể xem như đã thành công thi hành Nghị quyết 36.”
 
Cụ thể, Ông Lê Ngọc Điệp được Chi Phái 1997 công nhận là Chánh Trị Sự và Ông Võ Thành Đô là Phó Trị Sự. Tháng 8 năm 2009, Chi Phái 1997 chính thức công nhận tổ chức hành chánh của nhóm người này.
 
Những người “trở về” này phải “trọn tùng luật pháp nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.” Xem bản chụp dưới đây từ trang caodai.com.vn, là trang mạng chính thức của Chi Phái 1997.
 
Trang web khoe thành tích thực thi Nghị Quyết 36 mà Chi Phái 1997 đã tự gỡ xuống

Đọc tiếp