Bút ký của một người vừa đến từ trong nước
Tôi biết thế nào là lòng yêu nước khi giọt nước mắt tôi chảy dài trên má trước những lời tường trình về sự đàn áp của chính quyền Việt Nam đối với những người làm công tác tôn giáo và những người đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam. Tôi không lạ gì với những sự trạng đó vì tôi đã trải nghiệm giống như vậy. Trái tim tôi đau theo từng lời và từng khuôn mặt hiện diện trên màn hình, diễn tả nỗi đau u uất đã và đang chịu đựng tại Việt Nam.
Hôm ấy ngày 23/6 là ngày mà tôi vui buồn thương đau lẫn lộn. Vui là vì tôi chỉ là một người dân Việt Nam ly hương đang mang những nỗi niềm đau thương trong lòng được ngồi trong ngôi nhà của Quốc Hội Hoa Kỳ, một đất nước có tầm ảnh hưởng lớn trên thế giới. Tôi nghe một đại biểu trong Ban Tổ Chức BPSOS giải thích rằng toà nhà Quốc Hội là căn nhà của dân, dân biểu thì Quốc Hội phải nghe. Ở một xứ sở tự do dân chủ sướng thực! Đúng theo ý nghĩa của từ “dân chủ tự do”. Buồn đau vì nhìn thấy những gương mặt u uất buồn và nghe những tiếng nói ẩn chứa đầy phẫn uất đang trông chờ một sự khẩn cứu.
Ngày 23/6, ngày tôi biết thế nào là lòng yêu nước khi trái tim tôi như được đốt thêm ngọn lửa qua những bày tỏ tâm tình của chủ tịch BPSOS và một số đại biểu người Việt Nam và Dân Biểu, Nghị Sĩ Hoa Kỳ.
Ngày 23/6 là ngày như trên vai tôi đã có ai lấy đi một gánh nặng. Tôi nhẹ nhàng làm sao mặc dù hôm ấy tôi chẳng nói được lời nào; đã có những người giống như tôi nói thay tôi rồi. Trong phòng nhà Quốc Hội hôm ấy có khoảng trên 200 người trong cộng đồng người Việt Nam có mặt. Đó là ngọn lửa. Nếu chỉ có một vài người như chủ tịch BPSOS, một vài luật sư, một vài Dân Biểu thì dù trái tim có bừng cháy cao độ đến bao nhiêu, ngọn lửa tình yêu quê hương cũng sẽ dần lụi tàn theo năm tháng. Một đống củi vẫn cháy lớn hơn và có sức nóng hơn là vài ba cây củi. Xin ai đó đừng rút bớt củi đi mà hãy thêm củi vào cho lửa bừng lên.

Bà Mục Sư Phạm Thị Kim Hường tại Quốc Hội Hoa Kỳ, ngày 23/06/2016 (ảnh BPSOS)


