Bài đăng lại: Phép thử cho đảng cộng sản Việt Nam

16 tháng 7 năm 2016

Ts. Nguyễn Đình Thắng, ngày 16/07/2016

http://machsongmedia.com

Cách đây 2 năm 2 tháng, tình hình Biển Đông nóng lên khi Trung Cộng cắm dàn khoan Hải Dương 981 vào lãnh hải của Việt Nam. Lúc ấy, đảng cộng sản Việt Nam đứng trước thế khó xử trước lòng dân sôi sục: Buông đảng cộng sản Trung Quốc ra thì sợ mất đảng, không buông thì sợ mất dân… và mất đảng còn nhanh hơn.

Tuần này, trong vụ kiện khởi xướng bởi Phi Luật Tân, Toà Án Trọng Tài Thường Trực phán quyết rằng “đường lưỡi bò” mà Trung Cộng vẽ ra là vô giá trị. Sự kiện này lần nữa đặt đảng cộng sản Việt Nam vào thế khó xử tương tự như trước đây:  Theo gương Phi Luật Tân thì phải buông đảng cộng sản Trung Quốc; không theo thì khó bảo vệ chính danh với người dân và thế giới.

Trong bối cảnh mới nhưng không lạ ấy, tôi đăng lại bài viết cách đây hơn 2 năm mà vẫn còn giá trị thời cuộc: “Phép thử cho đảng cộng sản Việt Nam”.

http://machsong.org/modules.php?name=News&file=print&sid=2848

Đáp lời Cô Giáo Trần Thị Lam

1 tháng 5 năm 2016

Tôi vẫn cùng em một giấc mơ

(Đáp lời Cô Giáo Trần Thị Lam, Hà Tĩnh, Việt Nam)

Ai trả lời dùm, đất nước sẽ về đâu?
Hỡi cô em ở cách nửa địa cầu
Câu hỏi ấy, những người chung tổ quốc
Chung giống nòi có ai lại không đau?

Câu trả lời, gần gũi lắm, không xa
Chính người dân phải nắm lấy sơn hà
Chính người dân phải mở con đường sống
Cho chính mình và tất cả quanh ta

Mỗi chúng ta phải dứt khoát thôi quỳ
Không thờ ơ, cam chịu, tự hồ nghi
Không sợ hãi, co ro hay xin xỏ
Mà phải đứng lên, vững chãi uy nghi

Đọc tiếp

Khi hành động, phải đúng việc

20 tháng 3 năm 2016

Tiếp theo lời chúc Tết — Muốn có đổi thay, chúng ta phải hành động

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 20 tháng 3, 2016

http://machsongmedia.com

Muốn thay đổi đất nước thì phải hành động, và khi hành động thì phài làm đúng việc. Muốn dứt bệnh thì phải trị đúng căn.

Nếu muốn dân chủ thì chúng ta phải biết căn nguyên của sự mất dân chủ, rồi tác động để thay đổi.

Mất dân chủ là khi nào người dân yếu hơn chính quyền về cả thế lẫn lực. Khi ấy dân sợ chính quyền và bị khống chế bởi chính quyền. Muốn có dân chủ thì phải đảo ngược tương quan này, để sao cho chính quyền sợ dân và bị dân khống chế. Muốn thế, dân phải mạnh hơn chính quyền cả về thế lẫn lực.

Cái gì tạo nên lực của dân?

Đó là sự tập hợp thành tổ chức.

Đọc tiếp

Chuyện tếu đầu năm để suy nghĩ quanh năm

15 tháng 2 năm 2016

Quan niệm về thời gian: Yếu tố văn hoá ảnh hưởng hội nhập quốc tế

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 15 tháng 2, 2016

http://machsongmedia.com

Quan niệm về thời gian thay đổi theo văn hoá. Ngay ở Hoa Kỳ quan niệm ấy đã khác nhau tuỳ theo vùng. Tôi ở Bắc Virginia nhưng học đại học ở miền Nam của tiểu bang. Đám sinh viên từ miền Bắc chúng tôi nói đủa với nhau: chắc phải học lâu gấp đôi vì thầy miền Nam nói chậm chỉ bằng nửa tốc độ của thầy miền Bắc.

Đó là chuyện đùa. Còn đây là chuyện thật. Tôi có anh bạn luật sư gốc thành phố New York, nơi người dân nổi tiếng sống nhanh nói vội. Một hôm anh ta được hãng luật giao cho cô phụ tá mới ra trường đến học việc. Cô ấy là dân Alabama, một tiểu bang miền Nam nơi có nhịp sống chậm rãi. Ngày đầu được giao việc, cô ta không nghe kịp “sếp” nói gì. Cô khóc thút thít vì không dám hỏi lại. Anh chàng luật sư ngồi bàn bên cạnh thấy tội nghiệp, lập lại lịch công việc một cách thật chậm rãi. Cô ta mừng quá, nín khóc và bắt tay vào việc. Đó là người Mỹ với nhau.

Trong công việc, tôi có dịp đi nhiều quốc gia, tiếp xúc nhiều nền văn hoá. Tôi lấy cụm từ “sớm nhất có thể được” để đo lường sự khác biệt trong quan niệm về thời gian. Nếu người ở New York, như anh bạn của tôi, diễn giải nó là nội trong 24 tiếng đồng hồ thì người dân miền Nam Hoa Kỳ kéo giãn nó ra thành 48 tiếng. Qua đến Mexico thì nó có thể tăng lên thành một tuần. Với người Pháp thì chắc còn lâu hơn nữa. Ở Úc ra sao, tôi không biết nhưng đoán là cũng dài ngày lắm.

Đọc tiếp

Trả lời phỏng vấn về lá thư của con trai cố nhà báo Đạm Phong

14 tháng 2 năm 2016

Phỏng vấn về hai sự việc liên quan đến một đảng chính trị bị tình nghi khủng bố

Ngày 13 tháng 2, 2016

Xin chào Ts Nguyễn Đình Thắng. Năm 2015, cộng đồng đã xôn xao vì bộ phim “Terror in Little Saigon”. Phản ứng của đảng Việt Tân như mọi người đã rõ: cuống cuồng xuất hiện trên mọi phương tiện truyền thông có thể để lôi kéo cộng đồng lên án PBS. Tuy vậy, khá nhiều người trong cộng đồng đã phản ứng với VT qua nhiều cách, mạnh nhất là viết bài tự do. Trong tháng 1/2016, có hai sự kiện đáng lưu ý dính líu đến đảng VT.

Chúng tôi quan tâm chuyện này vì nhiều độc giả của báo chúng tôi nhận định rằng:

1) VT luôn có hành động giống như “cướp credit”

2) Hoặc “mập mờ” để gây ảnh hưởng nhằm mục đích tạo ấn tượng cho người trong nước rằng VT là đảng lớn duy nhất ở hải ngoại.

3) Hành động giống “mafia” của Mặt Trận trong một đất nước pháp trị (Hoa Kỳ) vào những năm 80-85 đã gây bất ổn cho cộng đồng vào thời đó, và vẽ lên một hình ảnh xấu cho người bản xứ.

Hai sự kiện đáng lưu ý là hai lá thư : một của Ông Huỳnh Bá Hải gửi DB Loretta Sanchez ngày 6 tháng 1, 2016 và thư của Ông Nguyễn Thanh Tú gửi bà Libby Liu, Giám Đốc Đài RFA ngày 21 tháng 1, 2016.

TMV: Thưa Ts, cộng đồng có nên yểm trợ hai vị Hải và Tú về các yêu cầu của họ đối với công quyền mà đại diện là bà Loretta Sanchez và Bà Libby Liu? Không thì vì sao, và nếu có thì vì sao?

Ts Nguyễn Đình Thắng: Dựa trên những dữ kiện được phổ biến, tôi thấy Ông Nguyễn Thanh Tú nêu ra hai vụ việc có thể cùng là những chỉ dấu cho chủ trương của một đảng chính trị là cài cắm hay mua chuộc người để lũng đoạn các định chế Hoa Kỳ. Văn phòng của Bà Dân Biểu Loretta Sanchez trực thuộc Quốc Hội Hoa Kỳ và hoàn toàn do ngân sách của Quốc Hội tài trợ, với những quy định rõ ràng về chức năng và trách nhiệm. Còn RFA là chương trình phát thanh điền thế do Quốc Hội thành lập năm 1994 (Công Luật P.L. 103-236) và được tài trợ bằng ngân sách quốc gia, với sứ mạng pháp định: cung cấp tin tức và thông tin độc lập, không bị kiểm duyệt và chính xác cho người dân ở các quốc gia độc tài ở Á Châu.

Điều cần lưu ý là một đảng chính trị với mục đích thay đổi chế độ để rồi tham gia chính quyền ở một quốc gia khác phải được xem là một nhân tố “ngoại bang” theo luật pháp Hoa Kỳ, dù có trụ sở đặt ở Hoa Kỳ.

Đọc tiếp