Huỳnh Ngọc Nga
(Tặng những người năm cũ)
Con người ta thật kỳ lạ: lúc trẻ nhỏ thường mơ được làm người lớn, khi có tuổi rồi lại vẩn vơ nhớ chuyện ngày xanh. Tôi của những ngày xanh đó cũng có nhiều điều để nhớ và trên bước đường về hướng cổ lai hy tôi muốn kể mọi người nghe một câu chuyện rất xa xôi, đã thành là kỷ niệm khó quên. Mỗi lần nhớ là tôi lại thấy không chỉ có tôi và hắn mà còn có cả ngôi trường Gia Long thương mến cùng thầy cô và bè bạn thân thương một thời. Tụi học sinh chúng tôi thời đó tuổi mới tròn trăng, ăn chưa no, lo chưa tới, vậy mà ngoài bài học nhà trường trái tim cũng bày điều đòi chuyện yêu đương.
Nói xưa nhưng thật ra cũng chẳng mấy xa, chỉ cách đây hơn bốn mươi mấy năm mà thôi, năm 1964, năm tôi học lớp đệ ngũ 13 tại trường nữ trung học Gia Long, ngôi trường con gái nổi tiếng nhất miền Nam VN thời bấy giờ. Năm đó cô Tỵ làm hiệu trưởng, Huỳnh Kim Chi lẫy lừng tên tuổi nhờ giọng ca (ca sĩ Hoàng Oanh), và chị Kha Quỳnh Châu là hoa hậu của trường và cũng là người có vinh dự làm bà Trưng Trắc cưỡi voi cùng một chị bạn trường Trưng Vương đi diễn hành trong ngày lễ Phụ Nữ. Năm đó, lần đầu tiên tôi viết bài được đăng trên báo Xuân của trường, bài “Xuân Về Với Biển” (tôi lại được có tên trong danh sách ban biên tập nữa). Ngày cô Hiệu Trưởng kêu lên văn phòng tặng “tiền nhuận bút” ba trăm đồng, tôi cảm động không thốt được tiếng nào.
Hai ngày qua bé Ca-len không đến nông trường. Sáng nay, bé lại xuất hiện trong đám trẻ con dân tộc. Khuôn mặt u buồn của bé hôm nay lại càng buồn hơn. Cuối ngày, bé là người giao sản phẩm trễ nhất.
Cơm chiều chưa xong chồng tôi đã vội vã hối cả nhà: