Trần Hồng Văn phóng tác
Từ bất cứ hướng nào trong khoảng bán kính ba cây số người ta cũng nhìn thấy những đỉnh đồi hay xa hơn nữa là những rặng núi chập chùng. Chung quanh nhà máy cưa là một dãy nhà tập thể dành cho các nhân công và gia đình. Vì khí hậu ở đây là ôn đới nên kiến trúc của khu nhà tập thể này khác hẳn với các khu nhà tập thể khác trong nước, nó kéo dài và thấp, chung quanh là những miếng ván gỗ bìa còn mái là những tấm tôn. Nhà máy cưa là một nhà chứa gỗ, bốn bên bỏ ngỏ, trong đó có những đống gỗ cao hơn cả ngọn những cây mọc chung quanh. Từ nơi đây, những cột khói bốc lên, tiếng hơi nước, tiếng máy bào, tiếng xẻ cây. Khi công việc ngưng, tất cả trở về im lặng ngoại trừ đôi khi người ta nghe thấy tiếng chó sủa hay tiếng trẻ con chơi đùa.
Bây giờ thì mọi người đã tin là ông ta chết thật rồi dù chẳng ai nhìn thấy xác ông ta cả. À không, có chứ, đó là những người hạ lệnh và thi hành lệnh giết ông ta. Họ xác nhận là công lý đã thực thi và biển cả là nơi ông ta yên giấc ngàn thu. Tin ông ta chết làm chấn động địa cầu, cao độ không thua gì cơn chấn động của sóng thần và động đất ở Nhật ngày 11/3/2011. Sóng thần ở Nhật tiêu hủy gần như toàn vùng Sendai và Tohoku, gây bao nhiêu thảm nạn và nhiều thiệt hại, lo lắng chẳng những cho Nhật mà còn cho cả những quốc gia liên quan. Nhưng những thiệt hại đó chỉ đến sau cơn chấn động và hiện đang được mọi người chung tay xây dựng lại. Còn cái chết của ông ta, trước và sau biết bao điều tang thương xuôi, ngược…
Mấy người bạn đồng nghiệp đã trợn tròn mắt lên nhìn tôi khi biết tin tôi nhận lời đi phỏng vấn ở Fraud (một cơ quan điều tra và truy tố những người gian lận trợ cấp xã hội). Bọn họ tưởng tôi điên. Con nhỏ xếp của tôi mới đi phỏng vấn hai hôm trước, chưa có kết quả, lăng xăng bên tôi:
Mẹ ơi, đã bao năm rồi con không còn được nhìn thấy Mẹ, dù bóng hình Mẹ vẫn in đậm trong ký ức con, dù dòng máu của Mẹ vẫn luân lưu trong huyết quản con, dù tiếng nói tiếng cười của Mẹ vẫn như còn văng vẳng đâu đây…