Đồng Tiền Âm Phủ

25 tháng 10 năm 2012

Hưng Yên

Tôi thường nói với thằng cháu nội: Ngày ông bằng tuổi cháu, cái gì ông cũng biết!

Thật thế, ngày còn nhỏ cái gì tôi cũng biết thật đấy! Mới 11,12 tuổi thôi mà tôi đã có thể đứng trên một chiếc thuyền nam nhỏ xíu, dùng một cây sào tre đẩy thuyền lao vun vút trên mặt hồ mà không hề sợ thuyền bị lật hay tôi bị té xuống nước, vì dù có té xuống nước cũng chẳng sao, bởi mới bằng tuổi ấy thôi mà tôi đã có thể bơi lội dưới nước giỏi gần bằng một con rái cá. Ngoài ra nào là tôi còn biết làm những cái bẫy chuột bằng tre, gài trên lối mòn chuột hay đi để bắt nhưng con chuột đồng to tổ bố đặng đem về… làm thịt. Nào là chỉ với một cái súng cao su (dàng thung) và một mớ đạn bằng đất xét nung bỏ trong túi quần, tôi len lỏi hết bờ ruộng nọ sang bờ ao kia: cu gáy, chào mào, chích chỏe… tôi “phơ” được là thường. Có lần tôi còn phơ được cả một con chim hoàng anh đang đậu tít trên ngọn cây đa ngoài đầu chợ, khiến tôi nổi danh là tay “thiện xạ” nhất trong đám nhóc ở trong làng. Nói chung là tôi biết nhiều thứ, còn ma với quỷ thì tôi “mo phú”, chả sợ gì cả!

Đọc tiếp

Hẻm Nhỏ

17 tháng 10 năm 2012

Huỳnh Ngọc Nga

Sau khi Duy xin phép giám đốc cho nghỉ dài hạn một tháng không lương, chàng trở lại bàn của mình. Chung quanh chàng mọi người vẫn bình thản làm việc. Duy thèm muốn được bình thản như họ. Hình như chàng đã mất sự yên bình từ ngày vợ chết, và nay chàng càng cảm thấy bất ổn hơn sau khi đọc lá thư của mẹ vừa gửi sang.

Đọc tiếp

Bên Bờ Bông Bụp

26 tháng 7 năm 2012

Lợi Trân

Mỗi buổi sáng, ông Phúc có thói quen thức sớm, ông nấu nước pha trà ngồi uống một mình, nhâm nhi từng ngụm trà, hồi tưởng về quá khứ của mình, cái quá khứ cũng không mấy sáng sủa, ông đã từng lên voi xuống chó nhưng lên voi thì ít mà xuống chó lại quá nhiều, xuống thấy thương luôn, ông cười mĩm, xuống cở nào ta chơi theo cở đó, rồi uống thêm một ngụm trà, mắt nhìn con gà trống đang bươi đống rơm ngoài cửa:

– Chiều qua thối hẻo quá, chẳng biết thằng Bảy Lùn có chơi ma giáo không mà con gà của nó gầy phơi xương lại đá thắng con gà mập thù lù của mình, tức chết đi được.

Đọc tiếp

Bông Hồng Cho Cha

18 tháng 6 năm 2012

Huỳnh Ngọc Nga

Trong phòng có chín người, tất cả cùng im lặng khác hẳn những nhốn nháo mấy giờ trước đó, mặt người nào cũng lộ vẻ bồn chồn, lo lắng, nhất là bà Năm. Bà ngó đồng hồ, nhìn điện thoại rồi trông ra cửa, chốc chốc lại thở dài. Ngọc, Phượng và Kim cũng không khác gì mẹ, họ có cảm tưởng thời gian như cô đọng lại trong sự đợi chờ, chờ một tiếng chuông kêu mở cửa hay một tiếng reng điện thoại để báo cho các nàng tin tức ông Năm, cha của họ. Trung và Hiếu – hai cậu con trai – và ba anh con rể, kẻ chống cằm đăm chiêu suy nghĩ, người đi đi lại lại bức xúc từng bước chân vang.

Đọc tiếp

Cướp Ngày

8 tháng 6 năm 2012

Hưng Yên

Đọc truyện Tắt đèn của Ngô Tất Tố sau đó lại coi cuốn phim Nghêu sò ốc hến mới thấy là các QUAN của ta ngày xưa thật hết sức “bết”, QUAN gì mà chẳng có một chút đạo đức nào, đã chuyên ăn bẩn (tức là ăn hối lộ) thì chớ, lại còn hèn hạ: Quan dưới hiến vợ cho quan trên để được thăng quan tiến chức, trong khi đó chính bản thân quan lại toan “chiếm đoạt” một người đàn bà đã có chồng trong giới nghèo hèn, thấp cổ bé miệng nhất (quan phủ và chị Dậu trong Tắt Đèn). Ấy thế mà chẳng phải cứ quan lớn mới ăn bẩn, mới ức hiếp dân đâu, mới có một tí quyền hành như: Phó lý, lý trưởng, chánh tổng… là đã có thể bóp cho người dân thấp cổ bé miệng đến lè lưỡi ra được rồi. Bởi vậy ca dao ta mới co câu:

Đọc tiếp