Thông Cáo về Các Thông Tin Sai Sự Thật

13 tháng 8 năm 2018

Các thông tin sai trong một bản tin của tổ chức có tên Hội Đồng Các Dân Tộc và Các Tôn Giáo Việt Nam

BPSOS, ngày 13 tháng 8, 2018

http://machsongmedia.com

Trên trang mạng cprvn.org, tổ chức có tên Hội Đồng Các Dân Tộc và Các Tôn Giáo Việt Nam (Council of Peoples and Religions of Vietnam, viết tắt là CPRVN), mà Mục Sư Nguyễn Công Chính là Chủ Tịch, đã tường trình sai lạc về sự tham gia của họ tại Cuộc Họp Cấp Bộ Trưởng để Phát Huy Tự Do Tôn Giáo do Ngoại Trưởng Mike Pompeo triệu tập trong 3 ngày 24-26 tháng 7 vừa qua. Xem: https://www.cprvn.org/hoat

Vì đã giới thiệu MS Chính tham dự cuộc họp này, chúng tôi có nghĩa vụ lên tiếng về các thông tin sai lạc sau đây:

(1)    Không có việc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ mời MS Chính trong tư cách đại diện cho đất nước Việt Nam hoặc cho dân tộc Việt Nam như bản tin của CPRVN tường thuật. Bộ Ngoại Giao chỉ mời MS Chính trong tư cách nhân chứng của sự đàn áp tôn giáo ở Việt Nam. Bộ Ngoại Giao cũng mời khoảng 10 nhân chứng của sự đàn áp tôn giáo ở một số nước khác như Iraq, Trung Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ…

(2)    Không có việc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ mời “phái đoàn 5 đại biểu” của CPRVN. Khi MS Chính đề nghị thêm người đi cùng, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ hỏi ý kiến của chúng tôi. Trong số 5 người mà bản tin của CPRVN nêu tên là đại biểu, chúng tôi chỉ xác nhận với Bộ Ngoại Giao về 3 người, là những người chúng tôi biết trong tư cách đại diện cho các tổ chức người Tin Lành Tây Nguyên; chúng tôi không hề được họ cho biết họ là “đại biểu” của tổ chức CPRVN. Nếu biết thì chúng tôi đã có ý kiến khác hơn cho Bộ Ngoại Giao. Hai người còn lại đã không được vào Bộ Ngoại Giao trong suốt cuộc họp 3 ngày.

(3)    Không có việc phái đoàn đại biểu của CPRVN đóng góp “các bài thuyết trình nhạy bén” tại cuộc họp cấp bộ trưởng này. Chỉ có một bài phát biểu duy nhất do MS Chính đọc tại một cuộc thảo luận tiến hành song song với nhiều cuộc thảo luận khác trong ngày 25 tháng 7. Nội dung của bài thuyết trình 10 phút này do chúng tôi duyệt trước và được Bộ Ngoại Giao chấp thuận trước. Ms. Chính nói tiếng Việt và thông dịch viên tiếng Anh là người của chúng tôi đề cử. Trước đó, MS Chính đã có lần định đổi bài phát biểu để giới thiệu tổ chức CPRVN và xin Hoa Kỳ tài trợ, nhưng Bộ Ngoại Giao đã bác bỏ và bắt phải quay lại với nội dung đã được chấp thuận. Ngoài ra, Bộ Ngoại Giao có tổ chức một buổi gặp mặt ngắn, vào sáng ngày thứ Năm 26 tháng 7, giữa Phó Tổng Thống Pence, Ngoại Trưởng Pompeo và Tổng Giám Đốc Cơ Quan Quản Trị và Ngân Sách Quốc Gia (Director, Office of Management and Budget) Mick Mulvaney, với các nhân chứng của sự đàn áp tôn giáo kể trên. Bộ Ngoại Giao yêu cầu mỗi nhân chứng chỉ chú trọng vào 2 điều: quan điểm cá nhân về tự do tín ngưỡng, tôn giáo và muốn Hoa Kỳ gíup bảo vệ tự do tín ngưỡng, tôn giáo như thế nào?

Đọc tiếp

Dân chủ hoá: Từ sách lược lớn đến những việc làm nhỏ

5 tháng 8 năm 2018

  • Hành trình đến dân chủ là do chính chúng ta định đoạt

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 5 tháng 8, 2018

http://machsongmedia.com

Lời mào đầu: Trong 20 năm qua, BPSOS đã khởi xướng nhiều chương trình, nhiều đề án đa dạng. Tất cả các chương trình và đề án này thực chất đều phục vụ cho một sách lược lớn và trường kỳ: dân chủ hoá Việt Nam. Bài viết dưới đây trình bày sách lược lớn làm bối cảnh cho các chương trình và đề án của BPSOS.

Mục đích của dân chủ hoá không chỉ là xoá bỏ độc tài mà, quan trọng hơn, là xây dựng một nền dân chủ trường tồn bất luận thế lực nào cầm quyền. Trong hoàn cảnh đất nước hiện nay, việc này đòi hỏi cùng lúc một sách lược đủ lớn để làm nghiêng hẳn cán cân lực và thế về phía người dân và các việc đủ nhỏ để nhiều người dễ dàng tự mình bắt tay thực hiện.

Sách lược lớn

Dân chủ và độc tài là sự thể hiện mối tương quan về lực và thế giữa người dân và chính quyền. Dân chủ là trạng thái người dân đủ lực và thế để kiểm soát chính quyền, thậm chí thay đổi thể chế. Độc tài là trạng thái ngược lại: chính quyền kiểm soát và khống chế người dân nhờ vào thế lực áp đảo. Muốn chuyển từ độc tài sang dân chủ thì phải tăng dần lực và thế cho đại khối người dân, đồng thời giảm dần lực và thế của chính quyền. Không có cách nào khác hơn.

Lực là yếu tố nội tại của một nhóm người. Có 2 bước để tăng lực: tăng quy củ tổ chức, rồi tăng quy mô hoạt động. Quy củ giúp nhóm người lỏng lẻo trở thành một định chế chặt chẽ, như đất sét mềm được nung thành viên gạch rắn. Quy mô nói lên tầm vóc ảnh hưởng của nhóm lên xã hội.

Thế là sự vận dụng các yếu tố ngoại tại để dùng ít lực đi mà vẫn đạt kết quả mong muốn. Có 2 cách để tạo thế: chọn sân chơi để chiếm thế thượng phong và liên kết để tạo thế “bứt mây động rừng”. Sân chơi càng thuận lợi và mạng lưới liên kết càng rộng và chặt thì thế càng tăng.

Sau 7 năm xây dựng cơ sở ở hải ngoại và 5 năm thử nghiệm một số công thức, năm 2010 BPSOS công bố sách lược 10 năm dân chủ hoá Việt Nam qua sách “Thông Điệp Hy Vọng và Trách Nhiệm: 10 năm để chuyển biến cộng đồng và thay đổi đất nước”. Sách lược lớn và trường kỳ này gồm 2 giai đoạn, mỗi giai đoạn 5 năm: (1) chuyển sân chơi để nắm thế thượng phong và (2) chuyển tương quan lực và thế giữa người dân và chế độ.

Đọc tiếp

12 tổ chức chung sức vận động áp dụng Luật Magnitstky Toàn Cầu lên 14 quốc gia

2 tháng 8 năm 2018




  • Chính Phủ Trump trừng phạt 2 Bộ Trưởng Thổ Nhĩ Kỳ

 

Mạch Sống, ngày 2 tháng 8, 2018

http://machsongmedia.com

Ngày 1 tháng 8, đại diện của BPSOS và 11 tổ chức nhân quyền đã có buổi họp với gần 20 giới chức Bộ Ngoại Giao và Bộ Ngân Khố Hoa Kỳ về 21 hồ sơ đề nghị chế tài đã nộp vào tháng 6 vừa qua. Số hồ sơ này bao gồm giới chức thuộc 14 quốc gia: Azerbaijan, Bahrain, Burundi, Cộng Hoà Trung Phi, Trung Quốc, Dân Chủ Cộng Hoà Congo, Honduras, Hungary, Malaysia, Russia, Sudan, Turkey, Cambodia và Vietnam.

Tại buổi họp, các giới chức chính phủ đặc trách về thực thi Luật Magnitsky Toàn Cầu cho biết rằng ở bất kể thời điểm nào cũng có trên 100 nhân viên các cấp thuộc nhiều cơ quan chính phủ đang điều tra các hồ sơ mà họ nhận được; ngoài ra, 6 nhân viên vừa mới được tuyển thêm để bổ sung cho bộ phận điều tra các hồ sơ tham nhũng.

Luật Magnitsky Toàn Cầu, được ban hành cuối năm 2016, có biện pháp trừng phạt đối với những giới chức chính quyền vi phạm nhân quyền một cách nghiêm trọng hoặc dính líu đến các vụ tham nhũng lớn, hoặc cả hai. Những đối tượng bị trừng phạt sẽ bị Bộ Ngoại Giao từ chối nhập cảnh Hoa Kỳ và bị Bộ Ngân Khố đóng băng tài sản ở Hoa Kỳ.

Một thắc mắc lớn được các tổ chức nhân quyền nêu ra tại buổi họp là, liệu những vấn đề mà Chính Phủ Trump cho là lợi ích quốc gia có chi phối các quyết định trừng phạt không?

Khi đang họp, mọi người được báo tin là Toà Bạch Ốc vừa tức thì công bố quyết định chế tài Bộ Trưởng Tư Pháp và Bộ Trưởng Nội Vụ của Thổ Nhĩ Kỳ (Turkey), đồng minh của Hoa Kỳ trong khối NATO. Giới chức đại diện Bộ Ngoại Giao dùng ngay sự kiện này để minh xác rằng Hành Pháp Trump không chừa quốc gia nào khi thực thi Luật Magnitsky Toàn Cầu.

 

Cô Jacqueline (Brunson) Furnari, con gái của Mục Sư Andrew Brunson kêu gọi Hoa Kỳ can thiệp đòi Thổ Nhĩ Kỳ trả tự do cho cha của cô, tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, ngày 24/07/2018 (ảnh BNG)

Đọc tiếp

Hoa Kỳ phát động phong trào toàn thế giới bảo vệ tự do tôn giáo

31 tháng 7 năm 2018

  • Thêm cơ hội cho sách lược dân chủ hoá Việt Nam

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 31 tháng 7, 2018

http://machsongmedia.com

Tuần vừa qua Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Michael Pompeo triệu tập cuộc họp cấp bộ trưởng đầu tiên về tự do tôn giáo. Tổng cộng 85 quốc gia quốc gia đồng quan điểm với Hoa Kỳ đã tham dự. Mục đích chính của cuộc họp chưa từng có này là dấy lên một nỗ lực quốc tế rộng lớn và dài lâu để tạo sự thay đổi ở những quốc gia và khu vực nơi mà tình hình tự do tôn giáo đang rất u ám, trong đó có Việt Nam.

Cuộc họp tại Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ trong 3 ngày, từ 24 đến 26 tháng 7, vừa mở ra một số cánh cửa cơ hội không chỉ để phát huy tự do tôn giáo mà còn giúp đẩy nhanh hơn tiến trình dân chủ hoá Việt Nam. BPSOS đã chuẩn bị từ nhiều năm để nắm bắt ngay và tận dụng các cơ hội mới này.

Những cơ hội đang mở ra

Qua các phát biểu tại sự kiện lịch sử này của Phó Tổng Thống Mike Pence, Ngoại Trưởng Mike Pompeo, Đại Sứ Lưu Động về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế Sam Brownback, và Quản Trị Viên Quỹ USAID Mark Green, Hoa Kỳ đã đề một khung chính sách để phát động nỗ lực toàn cầu nhằm phát huy tự do tôn giáo, gồm có:


Quang cảnh buổi họp giữa Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ và xã hội dân sự trước buổi họp cấp bộ trưởng, ngày 25/07/2018 (ảnh BNG)

Đọc tiếp

Tình hình người Việt lánh nạn ở Thái Lan: Những điều cần biết

30 tháng 7 năm 2018

  • Khi đồng bào trốn thoát đàn áp, BPSOS là tuyến đầu bảo vệ

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Ngày 29 tháng 7, 2018

http://machsongmedia.com

Tháng 3 năm 2007 mở đầu giai đoạn đen tối về nhân quyền ở Việt Nam với hàng loạt các cuộc bắt bớ những người kêu gọi dân chủ. Cuộc đàn áp này kéo dài đến ngày hôm nay. Cũng từ năm 2007 nhiều đợt người Việt chạy sang Thái Lan lánh nạn. Hiện nay tháng nào cũng có những đợt người Việt mới đến, bao gồm một số người đã tham gia biểu tình đòi công lý cho nạn nhân của nhà máy gang thép Formosa hoặc chống lại Luật An Ninh Mạng và dự thảo Luật Đặc Khu.

Ở Thái Lan hiện có khoảng 7 nghìn người lánh nạn đến từ các quốc gia khác nhau. Đông nhất là người Pakistan theo Thiên Chúa Giáo. Người Việt đứng thứ 2 với con số khoảng 1.5 nghìn. Trước số người lánh nạn ngày càng tăng, ở Thái Lan chỉ có 2 tổ chức có chương trình bảo vệ quyền tị nạn của họ: BPSOS với 5 luật sư và 3 thông dịch viên, và Asylum Access Thailand với 2 luật sư trông nom nhiều thực tập sinh.

Thế nào là người tị nạn?

Người đến Thái Lan lánh nạn không tự động có quy chế tị nạn.

Họ phải ghi danh với Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR), chờ khoảng 3 tháng để được phỏng vấn, và lại chờ 3 đến 6 tháng nữa để nhận quyết định. Người đang chờ phỏng vấn thì được gọi là người đang xin tị nạn (asylum seeker). Những ai được cấp quy chế tị nạn thì được gọi là người tị nạn (refugee). Người đang xin tị nạn và người tị nạn được sự bảo vệ của UNHCR.

Những ai bị bác tư cách tị nạn thì có thể kháng cáo và phải chờ thêm nhiều tháng cho đến một năm. Nếu thành công thì được công nhận là tị nạn. Bằng không thì hồ sơ bị đóng và không được UNHCR bảo vệ nữa – họ bắt đầu cuộc sống bất hợp pháp trên đất Thái.

Trong một số trường hợp đã bị đóng hồ sơ, đương sự có thể yêu cầu UNHCR mở lại hồ sơ nếu có thông tin mới về mối rủi ro cận kề mà họ phái đối mặt nếu hồi hương.

Tôi gọi chung mọi thành phần người Việt xin tị nạn ở Thái Lan là “người lánh nạn” bất luận tình trạng xin quy chế tị nạn của họ.

Ts. Nguyễn Đình Thắng, cựu Đại Sứ Joseph Rees và một số người Việt lánh nạn ở Thái Lan, ngày 21/06/2009 (ảnh BPSOS)

Đọc tiếp