Bạn thân mến,
Hơn 30 năm ở Mỹ, bạn và tôi đã bắt đầu đi vào cái tuổi “ngũ thập tri thiên mệnh”. Nhớ lại ngày nào chân ướt chân ráo mới tới Mỹ vào lứa tuổi 20. Thời gian đi mau quá phải không bạn? Vào những năm 79, 80, khi vừa thoát khỏi cảnh vượt biển hãi hùng đến được trại tị nạn, bạn và tôi đã từng thấp thỏm lo âu không biết mình sẽ được cao ủy tị nạn chấp thuận cho quy chế tị nạn và được đi định cư ở nước nào đây? Sau bao nhiêu năm chờ đợi ở đảo, cuối cùng chúng ta cũng được đi định cư ở Mỹ, mang theo trong lòng bao nhiêu ước mơ, hoài bão, và mơ ngày được trở lại quê hương khi đất nước mình thật sự được dân chủ, tự do và người dân có được một đời sống hoà bình và yên ấm
Lâu lắm rồi, tôi không có dịp gặp những thiện nguyện viên của BPSOS tại Thái Lan. Thế rồi, một hôm tôi nhận được cuộc gọi điện từ Chị Nina, một luật sư thiện nguyện của BPSOS, có nhã ý mời tôi cùng Chị đến phi trường Bangkok tiễn một người tỵ nạn Việt Nam đi định cư tại Hoa Kỳ. Tôi nhận lời ngay và chờ đợi ngày đó để có cơ hội chia sẻ niềm vui cùng gia đình BPSOS vì đã thành công trong nỗ lực can thiệp cho anh Y Soai. Sau nhiều năm trần ai, anh đã được Cao Uỷ Tị Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) chấp nhận quy chế tỵ nạn cũng như Hoa Kỳ đã nhận anh định cư. Tôi muốn có mặt để chia sẻ niềm vui cùng với anh Y Soai trong ngày đặc biệt trong cuộc đời đầy gian truân của anh.