Bảo Trân
Mấy người bạn đồng nghiệp đã trợn tròn mắt lên nhìn tôi khi biết tin tôi nhận lời đi phỏng vấn ở Fraud (một cơ quan điều tra và truy tố những người gian lận trợ cấp xã hội). Bọn họ tưởng tôi điên. Con nhỏ xếp của tôi mới đi phỏng vấn hai hôm trước, chưa có kết quả, lăng xăng bên tôi:
– You có biết đường đi bao xa không? Lái xe cừ như tớ mà còn phải tới hết một tiếng rưỡi đồng hồ, one way. Lò mò cỡ như you là phải đi từ sáng tới chiều mới đến. Rồi you làm sao đi làm cho nổi mỗi ngày đây? Con nhỏ lo lắng cũng phải vì tôi với nó đều hội đủ điều kiện như nhau để tranh vào cái chức vụ thanh tra này, và tôi có cái biệt tài thi đâu đậu đó, mặc dù tôi có lối trả lời phỏng vấn rất lừng khừng. Thêm nữa, lần này ông xếp cũ của tôi lại đang cầm quyền sát hạch, tuyển chọn người vào chức vụ đó. Chính ông gọi cho tôi lấy hẹn đi phỏng vấn khi ông nhìn thấy tên tôi trên cái danh sách supervisor cũ sắp quá thời hạn tuyển dụng. Hèn gì nó chẳng cuống cuồng lên lo sẽ có thêm một đối thủ đáng ngại. Tôi lắc đầu cười:
Đọc tiếp