Vân Hà
Huyền gục đầu khóc nức nở như đứa trẻ thơ. Những nỗi đau buồn tủi nhục của chị cũng theo với nước mắt làm cho chị cảm thấy nhẹ bớt đôi phần. Hoài ngồi bên, ôm vai vợ dỗ ngọt để trấn an:
– Đã bảo là “giả” mà lị. Đây chỉ là trên giấy tờ thôi. Thực tế vợ chồng mình vẫn yêu thương nhau chứ có bỏ nhau hồi nào đâu!
Chị cố dằn cơn xúc động trả lời chồng qua hơi thở hổn hển:

Dĩ nhiên “CÕI TIÊN” phải khác và tốt đẹp hơn cõi trần nhiều, chả thế mà người ta bảo: đẹp như tiên, sướng như tiên, được lên tiên, v.v. Thấy một người đàn bà đẹp ta trầm trồ khen ngợi: Cứ như là tiên ấy. Gặp một cảnh đẹp ta bảo: Thật là cảnh “non bồng, nước nhược”! Đàn ông anh nào chả thích có vợ đẹp, lấy được vợ đẹp thì cứ là sướng như tiên. Thế nhưng thực sự thì đã có ai thấy tiên hoặc đã được sống với tiên chưa? Còn có bà xã đẹp thì thích thật, nhưng sướng thì chưa chắc, có khi còn lo ngay ngáy. Vào thời buổi bây giờ mà không đủ tiền, không đủ tình thì có vợ đẹp cũng dễ mất… ngủ lắm!