Huỳnh Ngọc Nga
Saigon, ngày… tháng… năm…
Má kính thương,
Hôm nay trời mưa suốt, con không đi đâu được để có chuyện chờ cuối ngày viết cho má như thường lệ, nhưng thay vào đó con sẽ cho má biết con nghĩ gì sau hơn hai tuần trên đất nước Việt Nam của má. Hai tuần lễ không nhiều để con biết rõ hơn quê mẹ, nhưng cũng đủ để con thấu đáo hơn nỗi niềm hoài vọng của má về một nơi mà má thường gọi là đất tổ quê hương.
Má còn nhớ hè năm 1995, lần đầu tiên má dẫn anh em con về đây không? Lúc đó con chỉ vừa lên chín, trí nhớ non nớt của con không hiểu tại sao má lại rưng rưng nước mắt khi mẹ con mình vừa đặt chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất; má cười trước những cánh tay đón chào của bà con và xúc động ôm con vào lòng má nói nhỏ vào tai con, nói mà hình như không cần cho con biết má muốn nói gì:
Phát Biểu Tại Hội Nghị Toàn Quốc Của Các Luật Sư Người Mỹ Gốc Việt
Mặt trời ngả bóng, vài đợt nắng còn vương lại trên vách núi những tia vàng ánh nhẹ lung linh sau nhành cây. Không có tiếng chim ríu rít kêu nhau về tổ, không có bóng vượn chuyền cành tìm rủ về hang, hổ, báo không buồn nhởn nhơ theo lối mòn ra suối như lệ thường, cho đến lá rừng cũng chẳng màng lay động. Tất cả khác hẳn mọi chiều, cảnh vật như trầm lại để nghe như đâu đây có tiếng thở dài.