“Không biết đã bao lâu rồi mình mới được yên tĩnh như hôm nay,” Vy nói với hai đứa con của cô.
Vy, 30 tuổi, một trong bao nhiêu phụ nữ đã trải qua nạn bạo hành trong gia đình. Vy di dân sang Mỹ mười năm về trước dưới sự bảo lãnh của chồng cô, Phú, một thanh niên lịch lãm. Phú qua Mỹ từ hồi còn niên thiếu và sau này quen với Vy nhờ sự mai mối của gia đình. Hai người hẹn hò với nhau được khoảng 6 tháng thì Phú đã ngỏ lời cầu hôn và cô cũng không có lý do gì để khước từ lời cầu hôn ấy.
Gia đình Vy rất vui mừng khi nghe tin con gái mình sẽ gả cho một Việt kiều Mỹ, nên đã hối thúc tổ chức đám cưới cho hai người càng sớm càng tốt. Trong vòng một tháng, hôn lễ của hai người được cử hành tại một nhà hàng rất sang trọng tại Việt Nam. Đám cưới được tổ chức rất long trọng, và cha mẹ hai bên cũng thấy rất hài lòng. Cặp vợ chồng trẻ đầm ấm với nhau được ba tháng thì Phú phải về lại Mỹ. Anh hứa là sẽ làm thủ tục bảo lãnh Vy khi anh về lại bên đó.
Người ta kêu tôi là ông Ba Cất thì cũng đúng thôi, vì chính tôi đã đặt cái tên này cho nhân vật chính của truyện dài Hòn Sạn. Mà truyện dài Hòn Sạn tôi viết tả lại gần như sự thật một trăm phần trăm quãng thời gian 9 năm dài tôi sống dưới chế độ XHCN ưu việt, kể từ ngày được thả ra khỏi trại tù cải tạo Z30c Hàm Tân, Thuận Hải cho tới ngày tôi và gia đình bước chân lên máy bay qua Mỹ theo diện HO. Còn cái chuyện tôi bị gọi là Người Nhà Quê (NNQ), dĩ nhiên cũng phải có lý do của nó. Số là như thế này: Trong một truyện ngắn tôi viết, có đoạn tả lại một lần thấy một vị cán bộ cách mạng, có lẽ cấp chức cũng hơi lớn đang ba hoa giữa một đám đông. Nhân cũng đứng đó, tôi mới ngứa miệng hỏi: Thưa ông, thế ở ngoài Bắc ông ở về đâu ta? Thấy tôi hỏi, ông ta mau mắn trả lới: Tôi người Hà “Lội”! Rồi hỏi lại tôi: Thế ông cũng người Hà “Lội” à? Nghe ông ta hỏi vậy, tôi vội trả lời: Dạ không, tôi người nhà quê. Trả lời xong tôi vội lỉnh, không dám đứng đó, sợ lỡ ông ta lại nhận là “bà con” thì vỡ nợ.
Trong giờ nghĩ break time, cậu tôi hay ra ngoài ngồi ngó mông lung với điếu thuốc cầm tay, cậu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, đôi mắt buồn rười rượi, ngày nào cũng vậy. Đến giờ nghĩ, cậu thường ra đây đứng suy tư, nhớ về quê hương Quảng Nam yêu dấu, cậu mơ màng trong chốc lát, rồi quay vào với vẻ mặt đăm chiêu, buồn bã.
Gã là một người Tunesia di dân đến Ý tìm đất sống. Hơn năm năm rồi từ ngày trốn trại tỵ nạn chung cùng bạn đồng hành trên chuyến tàu vượt biển, gã lang thang rày đây mai đó với chiếc túi xách cồng kềnh chứa đầy vật dụng riêng tư gã mang từ quê hương sang đây. Và cũng hơn năm năm rồi gã thấm thía để hiểu thế nào là nổi khổ của kiếp tha hương lang bạt xứ người, không nhà cửa, không thân nhân, bè bạn, gã sống bằng những công việc vặt vảnh tìm được từ những chợ lộ thiên, những quán bar, tiệm hàng.