Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Căn nhà của ông bà Nội tôi để lại nằm ngay khúc quanh của con đường làng. Một con đường đất rộng, ba chiếc xe bò có thể tránh nhau một cách dễ dàng. Cái cổng với hai trụ tròn xây bằng gạch nâng tấm bảng gỗ có viền hoa văn với ba chữ đại tự “NGUYỄN TỰ ĐƯỜNG” màu vàng nhụ. Bên trên là mái cong lợp bằng loại ngói âm dương trông như vảy con rồng. Bên trái đoạn đường từ cổng vào nhà là hồ sen. Đến mùa hoa sen nở hương thơm tỏa ngát cả một vùng. Lối đi xung quanh bờ hồ có lan can sơn màu đỏ, nơi mà bác Cả, cha tôi và cụ Tú Mẫn thường hay dạo chơi và đàm đạo thơ văn vào những buổi chiều hè. Khu nhà xây gồm ba dãy theo hình chữ U.
Dãy giữa làm nơi thờ tự. Dãy bên trái là khu của vợ chồng bác Cả và người con gái tên Hồng Lưu mà chúng tôi thường gọi là Chị Hai. Dãy bên phải là phần của gia đình cha mẹ tôi. Tiếp giáp ba khu nhà là cái sân lót gạch bát tràng rộng thênh thang.
Hầu hết chúng ta ai cũng có một công việc để kiếm sống. Trong một số trường hợp, có thể làm giàu nhờ công việc đó, nhưng không phải ai cũng thành công. Đối với công việc của mình, có người rất hài lòng, có người bất mãn, có người coi đó chỉ là một bước tạm thời trong lúc “quá độ”. Và ai cũng mong muốn mình sẽ thành công. Nhưng mọi người đã làm việc ra sao? Kết quả thế nào?
Hưởng ứng chiến dịch Cứu Cồn Dầu, ngày 26 tháng 8, 2010 tổ chức International Christian Concern (ICC) chính thức lên tiếng kêu gọi sự quan tâm và can thiệp của quốc tế.
Trong 5 tuần từ ngày được phát động, chiến dịch “Cứu Cồn Dầu” đã đạt mục tiêu đầu và hết sức quan trọng: tạo sự chú ý của dư luận, của chính quyền, và của các tổ chức nhân quyền Hoa Kỳ và quốc tế.
Vì quá lo toan, quá chú trọng đến chính mình, con tim tôi đã khép kín và đã không nhận ra được những sự hoà điệu, sự đẹp đẽ của những tình thương bao quanh tôi. Giờ mới thấy mình cần một chút nhạy cảm, một chút quan tâm và chia sẻ cho người lân cận.