Hưng Yên
– Cũng chịu ông thật, mới nằm xuống chừng mươi, mười lăm phút là đã ngáy được ngay, trong khi “người ta” thì trằn trọc mãi đến một, hai giờ sáng mà vẫn chưa chợp mắt được!
– Ờ ờ dễ ngủ thế đấy, nhưng cũng chỉ được vài ba tiếng đồng hồ rồi hai mắt lại thao láo chứ có ngủ tiếp được đâu, sau đó thì thấy đêm sao mà nó dài quá!
Đó là câu “than thở” mà đôi vợ chồng già này thường hay thở vắn than dài với nhau như thế đấy các vị ạ! Nói ra thì lại sợ bị chê là già rồi mà còn không nên nết, hay sẽ bị bà xã cằn nhằn cho là vạch áo cho người xem, lưng chứ ở với nhau đã 52 năm, con đàn cháu đống rồi mà chẳng khi nào phải sống xa nhau, trừ cái đận trên 6 năm ở tù cải tạo của Việt Cộng là nằm khác giường, chứ ngoài ra bao giờ cũng chỉ “chung một giường” thôi. Nó quen đi rồi, không nghe thấy tiếng thở của nhau, hay là lâu lâu không đụng vào nhau một tí thì cứ thấy nó trống vắng làm sao ấy, không ngủ được, âu cũng là cái tật!
Hầu như ai trên quả đất này cũng có một số nỗi lo. Ví dụ, sống ở California thì lo động đất; ở Lousiana thì sợ trắng tay hoặc mất mạng vì lũ lụt; ở New York, Michigan, Minnesota, Illinois, Gia Nã Đại, v.v. thì lo bão tuyết mỗi mùa đông. Ngoài những mối lo đặc thù của mỗi địa phương, mỗi cộng đồng, hoặc mỗi cá nhân, đa số chúng ta có mối lo chung là nạn thất nghiệp. Thật vậy, nỗi lo này là nỗi lo chung toàn cầu hiện nay. Nếu tỉ lệ thất nghiệp giảm mạnh thì công việc làm gia tăng, kinh tế phục hồi, và cuộc sống sẽ được ổn định hơn. Nếu được thế, hạnh phúc sẽ được tô son điểm phấn hơn. Vì vậy, chúng tôi xin gửi đến quý vị một vài góp ý, mong rằng sẽ giúp quý vị thành công hơn trong lãnh vực tìm việc làm.
Dựa theo một câu chuyện thật của một nạn nhân bạo hành trong gia đình.
Được sinh trưởng từ một gia đình nông dân thuộc thôn Diêu Trì, tỉnh Bình Định, ba tôi lớn lên trong cảnh nghèo của hầu hết người dân quê miền Trung. Vì nhà nghèo ba tôi đã chọn hy sinh tuổi thơ của mình. Ông nghỉ học để giúp bà nội tôi gánh vải ra chợ bán. Tuy vậy với bản tính rất hiếu học trong gánh vải của ông lúc nào cũng chứa vài cuốn sách tiếng Tây. Ở ngoài chợ, ông bác của ba tôi cũng có một sạp vải. Những khi ông bác ế ẩm vắng khách, ba tôi lại nhờ ông bác chỉ thêm cho mấy chữ tiếng Tây hoặc dạy thêm môn toán.
Bạn bè cùng trang lứa thường hỏi tôi làm thế nào để cơ hội đến với mình khi ra trường. Tôi hỏi lại, vậy bạn có đủ kiên nhẫn để chờ cơ hội đến hay không? Nếu không đủ kiên nhẫn thì hãy ra đường tìm cơ hội. Còn nếu bạn có đủ kiên nhẫn, cũng hãy cứ bước ra ngoài, vì tôi cho rằng, nếu bạn chịu bước ra ngoài, thì khả năng nắm bắt cơ hội của bạn đã được tăng lên gấp bội phần. Ở cái thời hoàng kim của Internet này thì việc vào mạng cũng có thể thay thế bằng ra đường tìm cơ hội.