Thuý Huỳnh
Bài viết này trình bày khái quát về tình trạng di trú áp dụng cho nạn nhân bạo hành trong gia đình. Xin lưu ý luật di trú rất là phức tạp; vì thế bài viết này chỉ đề cập tới những vấn đề căn bản.
Luật di dân liên quan đến những ai nhập cảnh vào Hoa Kỳ, cho phép người đó có thể cư ngụ trong vòng thời hạn bao lâu hoặc vĩnh viễn. Luật di dân là luật quốc gia hay luật liên bang, nghĩa là có hiệu lực cho cả nước và mỗi tiểu bang đều giống nhau. Chỉ có nhân viên của chính phủ Hoa Kỳ mới có thẩm quyền cho phép người di dân ra vào hay ở lại Hoa Kỳ.
Giáo dục con cái về sinh lý là một đề tài tế nhị đối với đại đa số các gia đình Á châu. Theo các chuyên gia nghiên cứu về giáo dục thì vấn đề hướng dẫn con cái về sinh lý trong gia đình là điều rất quan trọng. Tuy nhiên, trên thực tế kết quả của các cuộc khảo sát cho thấy thì chỉ có 3% các gia đình Á châu cho biết kiến thức về sinh lý là do cha mẹ chỉ dẫn. Một chuyên viên về nghiên cứu tâm lý và sự phát triển thanh thiếu niên đã phát biểu rằng có nhiều bậc phụ huynh không những đã không giải thích được những thắc mắc về sinh lý của con em, lại còn có những thành kiến về vấn đề này và thường lãng tránh cả đề tài này.
Năm 1980 BPSOS được thành lập nhằm đáp ứng nhu cầu cấp bách của người tị nạn vượt biển tìm tự do. Hơn 30 năm qua, người Việt ở Hoa Kỳ đã phát triển thành một cộng đồng vững mạnh và đầy sinh khí với hơn một triệu dân.
WASHINGTON – Làm nhân chứng điều trần trước các thành viên Ủy Hội Tom Lantos về Nhân quyền của Quốc Hội ngày 23 tháng 3 vừa qua, Dân biểu Cao Quang Ánh đã mạnh mẽ chỉ trích sự gia tăng đàn áp tự do tôn giáo tại Việt Nam và yêu cầu Hành pháp Hoa Kỳ gia tăng áp lực và thi hành chính sách cụ thể đối với chính quyền Hà Nội.
Theo luật pháp, việc tham gia vào cuộc thống kê dân số mỗi thập niên là bổn phận của mỗi người dân, dù là có quốc tịch hay không. Về quyền lợi, trên 400 tỉ đô la ngân sách chính phủ được chi ra mỗi năm cho các dịch vụ xã hội. Cứ mỗi người dân bị bỏ rơi, không được tính trong bản thống kê dân số thì làm mất đi hàng ngàn đô la mỗi năm ngân khoản liên bang tài trợ cho các dịch vụ quan trọng như trường học, bệnh viện, trung tâm dưỡng lão, và các trung tâm huấn nghệ, tạo nên thiệt thòi to lớn cho cộng đồng địa phương nơi họ cư ngụ cũng như cộng đồng sắc dân của chính họ.