Triết Lý Củ Khoai

20 tháng 1 năm 2010

Tràm Cà Mau

Năm học lớp Đệ Ngũ bậc Trung Học, tương đuơng với lớp tám bây giờ, một hôm thằng bạn nhỏ ngồi cạnh tôi thì thầm: “Tại sao trong tiểu thuyết, mỗi khi có hai người ôm nhau, thì tác giả đề cập đến hạnh phúc? Hạnh phúc là cái gì mầy có biết không?” Tôi liền tay đưa tay rụt rè hỏi giáo sư đang dạy môn nghị luận luân lý: “Thưa thầy, hạnh phúc là cái gì?”. Tôi hỏi mà run lắm, vì lỡ ra hạnh phúc là chuyện bậy bạ, thì e lãnh phạt đủ. Thầy liền ra cho cả lớp một bài luận văn, bình giải câu: “May thay, ngoài hạnh phúc ra, đời còn có cái gì khác nữa.” Thầy còn ghi chú thêm câu viết nguyên văn bằng tiếng Pháp để học trò có thể hiểu rõ hơn. Thầy giảng rằng, hạnh phúc như là cái bóng, mà mọi người trên thế gian nầy đều luôn luôn theo đuổi, cố chạy theo nhưng không bao giờ bắt gặp được cả.

Đọc tiếp

Làm Mới Tình Yêu Trong Gia Đình

19 tháng 1 năm 2010

Thương Nguyên

Tết… Một danh từ ngắn gọn nhưng lại chất chứa cả một mùa xuân. Nhìn những chiếc bánh chưng xanh và các câu đối đỏ, tâm hồn tôi chợt xôn xao một niềm vui. Khi vạn vật còn đang co ro trong cái giá buốt của mùa đông thì Tết đến cùng với mai vàng và nắng ấm. Chim én cũng vừa xuất hiện từng đàn như báo hiệu mùa Xuân đang gần kề. Mùa Xuân mang lại sự tươi mới cho muôn loài. Cây cối đâm chồi nảy lộc. Đất trời như chợt tỉnh sau một giấc ngủ dài.

Đọc tiếp

BPSOS Tổ Chức Buổi Chích Ngừa Cúm Miễn Phí

17 tháng 1 năm 2010

Ngọc Huỳnh

Nhằm khuyến khích đồng hương đặc biệt quan tâm đến sức khoẻ của mình trong mùa lễ, văn phòng chi nhánh BPSOS vùng Dickinson và Southeast Houston hôm thứ Hai, 21 tháng 12, 2009 đã tổ chức một buổi chích ngừa miễn phí cho trên 100 người dân sinh sống trong vùng San Leon, Texas. Chương trình được thực hiện dưới sự cộng tác giữa Christus Health và toán điều hợp viên cứu trợ trong chương trình DCMP của BPSOS. Ngoài ra, các phụ huynh và con em tham dự còn được phát thông tin quan trọng về bệnh cảm cúm và những phương pháp phòng ngừa.

Đọc tiếp

Bị Kẹt Giữa Hai Ngôn Ngữ

11 tháng 1 năm 2010

N.V.T

Có rất nhiều người di dân kém tiếng Anh, nghèo và sống cô lập. Trẻ em của những gia đình di dân, mặc dầu sinh đẻ ở Mỹ và đã đi học mẫu giáo gần ba năm như trường hợp của William Martinez sinh ở Gaithersburg, Maryland, chỉ biết vài tiếng Anh như “happy” và “hello” nghe được trên vô tuyến truyền hình hay ở sân chơi thể thao.

Những con số thống kê nói lên rất nhiều: Ðây là những người mà cuộc sống bị khoanh tròn trong nghèo khổ, cô lập và không được chú ý đến. Nhiều trẻ em dùng phần lớn thời giờ trong những căn hộ chật hẹp, ngồi trước máy truyền hình. Cha mẹ chúng lại có ít hay không có học thức và phải làm việc nhiều giờ với đồng lương ít ỏi. Nhiều người không có ở nhà khi con họ thức dậy. Phần lớn trẻ con lại không sống trong mạng lưới cộng đồng di dân có tổ chức có thể lấp chỗ trống đó.

Đọc tiếp

Tôi Làm Thông Dịch Viên

8 tháng 1 năm 2010

Hưng Yên

Giá mà tôi chịu khó học Anh Văn liên tục từ ngày sang Mỹ tới giờ thì chắc cũng khá lắm rồi, gần 20 năm ở Mỹ rồi chứ ít sao? Các cụ thử tính xem, một đứa trẻ con thông minh trung bình, vào học lớp 1 lúc nó lên 6 tuổi, hai mươi năm sau nó 26 tuổi, nếu mỗi năm lên một lớp thì 26 tuổi nó đã học tới lớp gì rồi? Này nhé: 5 năm elementary school, 3 năm middle school, 4 năm high school. Lên đại học, 4 năm sau nữa đã có cái bằng Cử nhân. Thế là mới hết có 16 năm. Còn 4 năm nữa – nếu học tiếp – là nó đã có thể… “chơi” được cái tiến sĩ. Tôi chỉ dám nói “có thể” chứ không chắc lắm, nhưng mà như thế cũng đã ngon lành chán rồi, đúng không nào?

Đọc tiếp