
Hải Di Nguyễn
Vừa qua, sẵn đang ở Washington, DC sau Hội nghị Thượng đỉnh về Tự do Tôn giáo Quốc tế (IRF Summit), tôi đến xem Bảo tàng Nạn nhân Cộng sản (Victims of Communism Museum). Đặc biệt, họ đang có một triển lãm kéo dài 5 tháng mang tên “Vietnam: The Truth”, nhân dịp tưởng niệm 50 năm Sài Gòn sụp đổ.

Xem phần triển lãm thường trực, tôi chỉ nghĩ bảo tàng gần như không nói tới Việt Nam. Trong khi Bảo tàng Cộng sản ở Praha chỉ nói về lịch sử Czechoslovakia, Bảo tàng Nạn nhân Cộng sản ở DC nói về nạn nhân các chế độ cộng sản nói chung. Nhưng cuối cùng chủ yếu chỉ nói về Nga. Về Cách mạng Nga. Về Lenin. Về Stalin. Về gulag và tội ác của Liên Xô. Rồi Đông Âu. Nhắc một chút tới Trung Quốc. Nhắc một chút tới Bắc Hàn. Nhắc một chút tới Campuchia. Nhưng chỉ có một câu về Việt Nam, và nếu tôi không nhầm, hình ảnh các nạn nhân bị các chế độ cộng sản bắt giữ, cầm tù… cũng chẳng có người Việt.
Trước đây ở Na Uy và bây giờ ở Anh, tôi cũng thấy người ta thường không biết gì về Việt Nam. Biết về Trung Quốc và Bắc Hàn. Có thể biết về Miến Điện. Nhưng thường không biết gì về Việt Nam.
Các sự kiện quốc tế như Hội nghị Thượng đỉnh



