
Ngày 20/5/2024, người dân thôn K’Rèn biểu tình phản đối dự án nâng cấp lưới điện hồ Ta Hoét, trong khi chính quyền chưa giải quyết vấn đề tái định canh cho người sắc tộc K’Ho bị thu hồi đất (Nguồn: Người Thượng vì Công lý).
LTS: Nhân việc một thông cáo báo chí gần đây của Liên Hiệp Quốc gọi người Thượng ở Tây Nguyên là người bản địa, với cụm từ “Montagnard Indigenous Peoples” (người Thượng bản địa), chúng tôi xin chia sẻ một bài viết của Việt Nam Thời Báo về khu vực Tây Nguyên.
Bài 1: Tây Nguyên và thú dữ
Tây Nguyên là nơi sinh sống của nhiều dân tộc thiểu số như người Êđê, Ba Na, Gia Rai, M’Nông …. Mỗi dân tộc có ngôn ngữ, phong tục và tín ngưỡng riêng.
Theo sự phân chia hành chánh của chính phủ hiện nay, thứ tự vị trí địa lý 5 tỉnh Tây nguyên trục Bắc-Nam là Kon Tum, Gia Lai, Đắk Lắk, Đắk Nông và Lâm Đồng. Chiếm khoảng 55 ngàn cây số vuông, 17% diện tích cả nước, Tây Nguyên phía bắc giáp Quảng Nam, phía đông giáp các tỉnh Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa, Ninh Thuận, Bình Thuận, phía nam giáp các tỉnh Đồng Nai, Bình Phước, phía tây giáp với các tỉnh Attapeu (Lào) và Ratanakiri, Mondulkiri (Campuchia).
Tây Nguyên là bàn đạp thuận lợi từ Việt Nam qua Lào, Campuchia, và đó cũng là hành lang xâm nhập Nam và Trung phần Việt Nam dễ dàng từ bên ngoài. Trong thời chiến tranh Nam Bắc trước 1975, việc kiểm soát Tây Nguyên giúp cắt đứt các tuyến đường tiếp tế và liên lạc của quân đội miền Bắc vào Nam.



