Công Lý cho Cộng Đồng Vườn Rau Lộc Hưng: Kế hoạch 5 năm, 4 giai đoạn

16 tháng 1 năm 2019

  • BPSOS loan báo chương trình hỗ trợ cộng đồng VRLH

BPSOS, ngày 15 tháng 1, 2019

Ts. Nguyễn Đình Thắng

http://machsongmedia.com

Cuộc cưỡng chế của chính quyền TP HCM, phá nát 112 căn nhà tại khu Vườn Rau Lộc Hưng đang là điểm nóng trong dư luận của người Việt ở trong và ngoài nước. Nhiều cá nhân, nhóm và tổ chức đã lên tiếng. Một số không ít luật sư đã nhận đại diện cho các gia đình nạn nhân trong thủ tục pháp lý. Cũng đã có một số nỗ lực gây quỹ để hỗ trợ đồng bào nạn nhân sống qua những ngày cận Tết.

Riêng tổ chức BPSOS tuần trước đã họp với nhân sự của Uỷ Hội Hoa Kỳ về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế để trình bày về tình cảnh của trên 150 gia đình nạn nhân — họ đã sinh sống qua nhiều thế hệ trên mảnh đất mà Toà Tổng Giám Mục Sài Gòn đã cấp cho họ cách đây 65 năm. Chúng tôi đang biên soạn bản báo cáo tóm tắt gửi Uỷ Ban Nhân Quyền LHQ. Chúng tôi cũng đang hình thành nhóm công tác chuyên trách để triển khai kế hoạch dài hạn nhằm hỗ trợ cộng đồng VRLH.

Chúng tôi đặt tên cho kế hoạch này là “Chiến Dịch Công Lý cho Cộng Đồng Vườn Rau Lộc Hưng”, viết tắt là Chiến Dịch “Công Lý VRLH”. Tương tự Chiến Dịch Cứu Giáo Xứ Cồn Dầu và Chiến Dịch Cứu Giáo Xứ Đông Yên mà BPSOS đã phát động trước đây và vẫn tiếp tục cho đến nay, chiến dịch Công Lý VRLH đòi hỏi một kế hoạch chiến lược mang tính dài lâu, với những mục tiêu cụ thể cho từng giai đoạn và các hoạt động song hành đa diện.

Các mục tiêu trọng tâm

Chiến dịch Công Lý VRLH có 4 mục tiêu trọng tâm tương ứng với 4 giai đoạn thực hiện chiến dịch:

Các thương phế binh VNCH sống ở VRLH trở thành vô gia cư sau cuộc cưỡng chế phá nhà bởi chính quyền TP HCM (ảnh Nguyễn Peng)

Đọc tiếp

VẬN ĐỘNG NHÂN QUYỀN QUA UPR

13 tháng 1 năm 2019

Hơn một tuần nữa, vào ngày 22/1/2019, đề tài nhân quyền Việt Nam sẽ được thảo luận sôi động trong chương trình nghị sự tại trụ sở Liên Hợp Quốc ở Geneva, dưới tên gọi Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát.

Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (Universal Periodic Review), gọi tắt là UPR, là một thuật ngữ không quá xa lạ đối với Việt Nam trong những năm gần đây, dùng để đánh giá tổng quát tình trạng nhân quyền của tất cả quốc gia thành viên Liên Hợp Quốc, theo định kỳ 4.5 năm/lần đối với mỗi một quốc gia.

Với thể thức vận hành đó, Cựu tổng thư ký LHQ Ban Ki-moon từng nhận xét UPR là một cơ chế “có tiềm lực để quảng bá và bảo vệ nhân quyền tại những góc cạnh tối tăm nhất trên thế giới.”

Cơ chế UPR được Hội Đồng Nhân Quyền LHQ đề ra để đối phó với 2 khiếm khuyết lớn của các cuộc kiểm điểm định kỳ theo công ước do Uỷ Ban Nhân Quyền LHQ vẫn thực hiện. Khiếm khuyết thứ nhất là, một quốc gia ký công ước nào thì mới phải qua cuộc kiểm điểm về thực thi công ước đó; do đó để tránh bị kiểm điểm, nhiều quốc gia đã không ký một số công ước LHQ về nhân quyền. Khiếm khuyết thứ hai là, một quốc gia dù đã ký công ước thì vẫn có thể “chai mặt” không tham gia kiểm điểm. Chẳng hạn, gần đây nhất Việt Nam đã bỏ qua 2 kỳ kiểm điểm, tổng cộng 10 năm, về thực thi Công ước Quốc tế về Quyền dân sự và chính trị.

Đọc tiếp

Bàn thêm về sự vô pháp của bộ máy công quyền Việt Nam trong vụ việc ông Võ An Đôn khởi kiện Bộ trưởng Bộ Tư pháp Việt Nam

13 tháng 1 năm 2019

(Bài này được đang tại trang Facebook BPSOS- Đề Án Dân Quyền Việt Nam ngày 7 tháng 1, 2019).

Trong bài viết trước, chúng tôi có nêu nên hai vấn đề cốt lõi của vụ việc đó là:

(1) Quyết định của Bộ tư pháp trong trường hợp này có phải là một quyết định hành chính không?

(2) Toà án Việt Nam có thực sự độc lập trong hoạt động xét xử không?

Trong khi vấn đề thứ hai chưa có ai phân tích, đưa ra thêm ý kiến thì vấn đề thứ nhất đang là đề tài bàn luận sôi nổi ở Việt Nam. Luồng ý kiến thứ nhất khẳng định Quyết định của Bộ Tư pháp phải được xác định là quyết định hành chính. Khá nhiều luật sư, luật gia đã viết bài phân tích và khẳng định điều này. Luật sư Hà Huy Sơn nhận xét và đặt câu hỏi: “Bộ Tư pháp là cơ quan thuộc Chính phủ. Ông Bộ trưởng Bộ Tư pháp là thành viên Chính phủ. Vậy quyết định của Bộ trưởng Bộ Tư pháp không phải là quyết định hành chính thì là gì?” Luồng ý kiến thứ hai, tập trung ở một số vị luật sư đang còn hành nghề. Không thấy họ lên tiếng phân tích và đưa ra ý kiến riêng mình khẳng định đúng sai mà tập trung vào việc xin nhà nước làm rõ, xin nhà nước hướng dẫn vì vấn đề quá mới chưa có tiền lệ. Não trạng này cũng khá giống với câu chuyện cách đây vài năm khi một tử tù xin được kết hôn khiến cho các nhà hành pháp và cả một số luật sư lại phải xin nhà nước làm rõ, hướng dẫn. Theo chúng tôi luật pháp là luật pháp, nếu đã có luật rồi thì cứ thế mà áp dụng không thể đặt ra chuyện mới quá, chưa có tiền lệ được khi mọi thứ đã được luật dự liệu và quy định thành điều khoản rõ ràng? Việc cần hướng dẫn chỉ đặt ra khi điều gì đó chưa từng có trong luật và nó vẫn chỉ hướng dẫn đối với cán bộ công chức mà thôi. Còn với người dân thì nguyên tắc rõ ràng phải được áp dụng đó là điều gì luật không cấm thì người dân hoàn toàn có quyền được làm.

Tuy nhiên trong bài viết này chúng tôi xin đưa ra một tình tiết mà không cần phải tranh luận, giải thích, cũng không cần phải xin ai mà dứt khoát chỉ có một thái độ đòi cán bộ công quyền Việt Nam phải thực hiện cho nghiêm túc đó là xem xét và giải quyết bất cứ một vấn đề gì, các bên cũng phải đối mặt với thời hiệu và thời hạn đã được luật định.

Thông báo trả lại đơn khởi kiện (nguồn FB Võ An Đôn)

Đọc tiếp

Nhận định về việc luật sư Võ An Đôn khởi kiện hành chính với ông Bộ trưởng Tư pháp Việt Nam Lê Thăng Long

13 tháng 1 năm 2019

(Bài này được đăng trên trang Facebook của BPSOS – Đề Án Dân Quyền Việt Nam ngày 3 tháng 1, 2019)

BỘ TƯ PHÁP VIỆT NAM KHÔNG PHẢI LÀ CƠ QUAN HÀNH CHÍNH QUỐC GIA?

Đó là khẳng định gián tiếp của Toà án nhân dân tỉnh Phú Yên thông qua phán quyết của ông Thẩm phán Lương Quang với đơn khởi kiện hành chính của ông Võ An Đôn. Câu chuyện như thế nào, chúng ta hãy cùng Đề Án Dân Quyền Việt Nam phân tích và bình luận để thấy rõ tình trạng vi phạm pháp luật của các công chức Việt Nam cũng như thái độ của chúng ta để giải quyết nó.

Tháng 11 năm 2017, ông Võ An Đôn, một luật sư ở Việt Nam, bị Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên ra quyết định kỷ luật số 01/QĐKL-ĐLS với hình thức xoá tên trong danh sách luật sư đoàn.

Không đồng ý với quyết định này, ông Võ An Đôn đã khiếu nại tới Liên đoàn luật sư Việt Nam. Phải tới tận cuối tháng 5 năm 2018, Liên đoàn luật sư Việt Nam mới ra quyết định số 50/QĐ-BTV với nội dung không chấp nhận đơn khiếu nại của ông Võ An Đôn và giữ nguyên quyết định kỷ luật của Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên.

Không đồng ý với quyết định của Liên đoàn luật sư Việt Nam, ngay lập tức ông Võ An Đôn đã gửi đơn khiếu nại tới Bộ Tư pháp về hai quyết định nói trên. Nhưng cũng như Liên đoàn luật sư Việt Nam, phải mất 6 tháng sau tức cuối tháng 11 năm 2018, Bộ Tư pháp Việt Nam mới cho Bộ trưởng Lê Thăng Long, ký quyết định số 2797/QĐ-BTP không chấp nhận khiếu nại của ông Võ An Đôn và giữ nguyên các quyết định của Đoàn luật sư Phú Yên, Liên đoàn luật sư Việt Nam.

Luật sư Võ An Đôn (từ trang Facebook của LS).

Đọc tiếp

Việt Nam dịch sai nội dung Công Ước LHQ: có thể dẫn đến vi phạm?

7 tháng 1 năm 2019

  • Vấn đề phải đặt ra khi Việt Nam qua kiểm điểm về quyền dân sự và chính trị

Mạch Sống, ngày 7 tháng 1, 2019

http://machsongmedia.com

Một trong các nghĩa vụ của quốc gia ký công ước Liên Hiệp Quốc về nhân quyền là phổ biến nội dung của công ước trong ngôn ngữ quốc gia. Để thực thi nghĩa vụ này, nhà nước Việt Nam đã dịch và đăng tải Công Ước Quốc Tế về Quyền Dân Sự và Chính Trị — International Covenant on Civil and Political Rights (ICCPR). Ngày 11 và  12 tháng 3 tới đây, LHQ sẽ kiểm điểm Việt Nam về thực thi công ước này.

Trong “Danh Sách các Vấn Đề” (List of Issues, hoặc LOIs) mà Uỷ Ban Nhân Quyền LHQ gửi cho chính phủ Việt Nam để chuẩn bị cho cuộc kiểm điểm về thực thi ICCPR, vấn đề hàng đầu được nêu lên là việc “nội luật hoá” các cam kết quốc tế trong Hiến pháp và khung pháp lý (chiếu theo điều 2 của Công Ước). Theo tổ chức BPSOS, trước hết LHQ cần kiểm chứng sự chính xác của bản dịch này vì nó ảnh hưởng đến toàn bộ quy trình “nội luật hoá” và thực thi các cam kết quốc tế, và nội dung của bản báo cáo giải trình với LHQ.

Để giúp cho Uỷ Ban Nhân Quyền LHQ, cơ quan sẽ thực hiện cuộc kiểm điểm kể trên, BPSOS đã đối chiếu bản dịch của nhà nước Việt Nam với bản gốc tiếng Anh.

“Chúng tôi đã phát hiện một số điểm dịch sai đáng kể so với nội dung gốc,” Ts. Nguyễn Đình Thắng, Tổng Giám Đốc kiêm Chủ Tịch BPSOS, nói. “Dù cố ý hoặc vô tình, những điểm dịch sai này cần phải được điều chỉnh và phải được đưa vào nội dung của cuộc kiểm điểm.”

Đọc tiếp