Tạ Ơn Người, Tạ Ơn Đời
Ghi chú của tác giả: Đăng lại bài cách đây 5 năm nhưng vẫn hợp thời. Chỉ khác là hai đấng sinh thành nay Cha đã ra đi, chỉ còn Mẹ.

Hôm nay là Lễ Tạ Ơn ở Hoa Kỳ. Bắc Virginia đã trở lạnh và trận tuyết đầu mùa để lại những đốm trắng trên cỏ cây. Ngồi bên cửa sổ nhìn ra cánh rừng thưa giữa một buổi trưa tĩnh mịch, tôi viết những giòng tạ ơn người, tạ ơn đời này.
Trước hết tôi xin tạ ơn sinh thành và dưỡng dục của cha mẹ. Ắt hẳn cha mẹ tôi không chỉ khổ cực nuôi mình khôn lớn trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh dẫy đầy bất trắc mà đã nhiều phen đau đầu vì tính ngỗ nghịch, mạo hiểm và phiêu lưu của tôi từ tấm bé. Tuổi thơ tôi ở trong trường lớp thì ít, mà ở ngoài đời thì nhiều.
Kế đến tôi xin tạ ơn anh em, thân quyến và bạn bè đã cho tôi những năm tháng thơ ấu thật hồn nhiên và phong phú làm hành trang cuộc đời. Thuở niên thiếu của tôi, tuy nghèo cái nghèo chung của đất nước, lại thật hồn hậu về tình cảm chứa chan. Ký ức tuổi thơ luôn nhẹ nhàng như lời ru trong cổ tích.
Và tôi tạ ơn vợ của tôi và cả gia đình nhà vợ đã giành cho tôi trọn tình thương yêu và niềm tin tưởng, chấp nhận nhiều đảo lộn của cuộc sống không bình thường tí nào. Lý tưởng mà tôi chọn — xây dựng một nền dân chủ cho đất nước để phát triển nhiều thế hệ sau đó — là con đường đằng đẵng, ngoằn ngoèo, và đầy trắc trở.
Tôi tạ ơn những người bạn đồng hành cùng lý tưởng mà tôi xem là những “hào kiệt” của dân tộc. Họ âm thầm và miệt mài dấn thân trên con đường chông gai để mở thông lộ đến một tương lai tươi sáng cho quê hương. Không chọn con đường tắt, họ lầm lũi dấn bước trên hành trình vạn dặm. Họ không chỉ góp công mà nhiều người còn góp của, có khi lên đến vài chục nghìn Mỹ kim mỗi người, để thực hiện những công tác chưa thể công khai kêu gọi sự yểm trợ của quần chúng. Hành trình ấy không có tiếng vỗ tay hoan hô, không có vòng hoa choàng cổ, không có ánh hào quang chiếu rọi nhưng chính đấy là lửa để thử lòng vàng.