Đinh Thị Ngọc Tuyết
Trở về cuộc sống thường nhật sau ba ngày đến Washington D.C. hòa vào dòng người vào Tòa Bạch Ốc và Quốc Hội Hoa Kỳ để đưa thỉnh nguyện thư đòi hỏi Nhân Quyền cho Việt Nam, trong lòng tôi hòa lẫn nhiều cảm xúc. Tôi muốn chia sẻ những gì tôi đã nghe, thấy, và cảm nhận trong chuyến đi này.
Những ngày đầu năm 2012, trên mạng internet, vào diễn đàn nào, tôi cũng nghe người ta nhắc tới nhạc sĩ Việt Khang và hai bài hát của anh là “Việt Nam tôi đâu” và “Anh là ai?”. Vào trang youtube, đánh 2 chữ “Việt Khang”, tôi lặng người nghe chính Việt Khang trình bày hai tác phẩm của anh. Từng lời ca, tiếng nhạc, những hình ảnh minh họa nổi lên với dùi cui, súng ống của công an, bộ đội, với máu và nước mắt của những người dân lành vô tội bị cướp đất, cướp nhà, cướp tàu thuyền đánh cá. Ruột đau quặn thắt, chỉ muốn làm một gì điều gì đó cho quê hương, cho đất nước, cho đồng bào của mình, mà không biết phải làm gì và bắt đầu từ đâu.
Gần đây, kem đánh răng xuất xứ từ Trung Hoa đã được các cơ quan y tế của nhiều quốc gia lưu ý, hỏi thăm. Lý do là kem chứa hóa chất Sudan có thể gây ra ảnh hưởng xấu cho sức khỏe con người. Đây là một vấn đề tưởng như nhỏ nhặt, không đáng kể, nhưng mỗi ngày cả tỷ người dùng kem để đánh răng. Cho nên xin cùng tìm hiểu về công dụng của kem, và người bạn đồng hành với kem là chiếc bàn chải đánh răng cũng như ảnh hưởng của hóa chất Sudan.