Hữu Tài
Có thể là một ngày nắng ấm. Bầu trời trong vắt không một gợn mây. Khắp không gian bao phủ một màu xanh ngắt, xanh của trời, xanh của nước, xanh của cỏ cây hoa lá, xanh của tuổi trẻ… Những con người hối hả đi trên đường phố…
Xin chào bạn có khỏe không?
Chúc một ngày tốt lành…
Cám ơn và mong bạn cũng như vậy…
Có thể là một ngày mưa không dứt hạt. Mưa! Trời vần vũ, xám xịt, như những cơn mưa dầm dề dai dẳng của miền Trung quê tôi vào những tháng cuối năm.
“Mỗi lần anh qua đây, chúng ta đều phát hiện một vụ buôn người mới để can thiệp. Lần này thì không,” Ls. Eric Cheah nói đùa với tôi trong một buổi ăn sáng thân mật.
Mấy tháng trước, trong một lần nhậu nhẹt đã hơi xỉn xỉn, chúng tôi có khoe là đã từng đi xem bói, xin sâm và cầu cơ, lại còn hứa là sẽ kể hầu quý vị khi có dịp. Nói là “đã từng” cho nó oai, chứ thực ra mỗi thứ cũng chỉ có một lần thôi, với lại một lần cũng đủ quá rồi, chứ cần gì nhiều, phải không quý vị? Hôm nay dịp ấy đến rồi, vậy chúng tôi xin kể ra đây hầu quý vị, xem như trả nợ một lời đã hứa!
Thuở xưa, khi truyền thông chưa được phổ biến trên toàn thế giới nhanh chóng như bây giờ thì đặc biệt báo chí được độc giả đón nhận nhiều hơn hết thẩy. Lý do, báo có thể xem bất cứ lúc nào, ở đâu. Trong khi đó chương trình truyền thanh hay truyền hình bị giới hạn bởi giờ phát sóng hay hình. Một tờ báo có thể đáp ứng cho cả gia đình gồm nhiều thế hệ Ông Bà, Cha Mẹ và Con Cháu. Nghĩa là báo có trang dành riêng cho các lứa tuổi. Trong thế giới báo, lại hình thành nhiều loại khác nhau. Báo chính trị, xã hội, tôn giáo, khoa học…