Lợi Trân
Trong giờ nghĩ break time, cậu tôi hay ra ngoài ngồi ngó mông lung với điếu thuốc cầm tay, cậu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, đôi mắt buồn rười rượi, ngày nào cũng vậy. Đến giờ nghĩ, cậu thường ra đây đứng suy tư, nhớ về quê hương Quảng Nam yêu dấu, cậu mơ màng trong chốc lát, rồi quay vào với vẻ mặt đăm chiêu, buồn bã.
Cậu thích sống lặng lẽ một mình. Mỗi tối, tôi thấy cậu hay viết vào quyển tập bìa cứng, tôi chẳng biết cậu viết gì, nhưng tôi nghĩ, có lẻ cậu viết nhật ký. Trên kệ sách của cậu đầy những cuốn tập bìa cứng màu đen và xanh.
Tôi thương cậu, tôi không muốn cậu sống quạnh quẽ cô đơn, cậu phải có tình yêu, phải có bạn đời, nhiều lần tôi hay nói với cậu:
Gã là một người Tunesia di dân đến Ý tìm đất sống. Hơn năm năm rồi từ ngày trốn trại tỵ nạn chung cùng bạn đồng hành trên chuyến tàu vượt biển, gã lang thang rày đây mai đó với chiếc túi xách cồng kềnh chứa đầy vật dụng riêng tư gã mang từ quê hương sang đây. Và cũng hơn năm năm rồi gã thấm thía để hiểu thế nào là nổi khổ của kiếp tha hương lang bạt xứ người, không nhà cửa, không thân nhân, bè bạn, gã sống bằng những công việc vặt vảnh tìm được từ những chợ lộ thiên, những quán bar, tiệm hàng.
Chúng tôi được tin cảnh sát Malaysia vừa nộp đơn ở toà án nhằm truy tố hãng sản xuất đồ nhôm Spektra Alucast về tội buôn người có liên quan đến công nhân VN.