BPSOS Tiếp Tục Hỗ Trợ Nạn Nhân Bão Ike

9 tháng 12 năm 2010

Ngọc Huỳnh và Tina Hồ

Thứ Bảy, ngày 13 tháng 9, 2008 bão Ike đổ bộ vào đất liền từ phía đông bờ biển thành phố Galveston, Texas lúc 2:10 sáng. Mặc dù bão Ike chỉ được liệt vào loại bão cấp hai, nhưng tốc độ gió lên đến 110 dặm một giờ và tạo ra những đợt sóng lớn được liệt vào cấp 4. Với những đợt sóng cao kỷ lục của cơn bão, gần 2,500 nhà cửa bị chìm trong nước biển và trên 1,200 căn bị thiệt hại bởi mưa giông. Đây là cơn bão nhiệt đới gây thiệt hại lớn thứ ba đã đánh vào Hoa Kỳ trong vòng 150 năm qua.

Để cứu nguy đồng hương, sau khi bão Ike đánh vào Houston và Vùng Duyên Hải Texas, văn phòng BPSOS lập tức hoạt động phục vụ cho những gia đình nạn nhân của cơn bão. Đội ngũ nhân viên BPSOS đã lập tức tiên phong tìm hiểu về thiệt hại và nhu cầu cấp bách của người dân ở Houston và những vùng vịnh miền duyên hải. Ngoài ra, để giúp những gia đình này có đủ khả năng tự túc dài hạn, chúng tôi hỗ trợ cho từng gia đình một qua những dịch vụ như: đáp ứng những nhu cầu cấp bách; hỗ trợ về mặt nhà cửa; giúp điền đơn xin trợ cấp xã hội; thu nhập thông tin về trợ cấp dài hạn; cung cấp dịch vụ pháp lý và giới thiệu đến những dịch vụ hỗ trợ khác; thông dịch và phiên dịch.

Đọc tiếp

Phái Đoàn Ngư Phủ Việt Đến Hoa Thịnh Đốn Vận Động Quyền Lợi

9 tháng 12 năm 2010

Một phái đoàn gồm 5 đại diện cho giới ngư phủ Việt Nam bị ảnh hưởng bởi vụ dầu tràn ngày hôm nay đến Hoa Thịnh Đốn để trình bày nguyện vọng và đưa đề nghị đến với nhiều giới chức chính quyền Liên Bang.

Tại buổi tiếp xúc sáng ngày 15 tháng 11 với Bà Bộ Trưởng Lao Động Hilda Solis và các nhân viên cao cấp của Bộ Lao Động, phái đoàn kêu gọi chính phủ Liên Bang tạo công ăn việc làm tạm thời cho các ngư phủ hiện đang thất nghiệp.

Anh Vinh Trần, nhân viên BPSOS đến từ Bayou La Batre, Alabama, cho biết có nhiều trường hợp ngư phủ Việt đã bị quịt lương khi họ được mướn đi vớt dầu cho BP.

Đọc tiếp

Quản Trị và Lãnh Đạo

9 tháng 12 năm 2010

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Đây là hai khái niệm rất khác nhau nhưng thường hay bị lẫn lộn. Sự lẫn lộn này đã tạo ra và đang duy trì tình trạng yếu kém trầm trọng của cộng đồng Việt ở Hoa Kỳ.

Vai trò của quản trị là sử dụng nguồn tài nguyên sẵn có để thi hành sứ mạng được uỷ nhiệm. Vai trò của lãnh đạo là mở ra chiều hướng mới để dẫn dắt một tập thể thoát khỏi tình trạng bế tắc hay khủng hoảng, đến một nơi chốn tốt hơn hay một trình độ cao hơn.

Một tập thể trong tình trạng ổn cố cần người quản trị hơn là người lãnh đạo. Nhiệm vụ của người quản trị là giúp tập thể đang hoạt động tốt đẹp củng cố vị thế và phát triển.

Ngược lại, một tập thể đang đình trệ hay gặp cơn khủng hoảng cần người lãnh đạo để khai thông bế tắc và mở thông lộ đến tương lai tốt đẹp hơn.

Đọc tiếp

Hợp Tác và Cạnh Tranh

9 tháng 12 năm 2010

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Xã hội dân chủ khuyến khích sự cạnh tranh và hợp tác trong một cơ chế thưởng phạt công minh.

Thiếu cạnh tranh thì xã hội khó thăng tiến, chất lượng phục vụ giảm sút, và con người đâm ra ỷ lại. Thiếu hợp tác thì xã hội rời rã, công việc manh mún, và con người mất niềm tin nơi nhau.

Sự cạnh tranh hết sức cần thiết để khuyến khích người làm tốt, làm giỏi và đào thải những ai làm xấu, làm kém. Có cạnh tranh thì mới có cố gắng để mà thăng tiến. Có cạnh tranh thì người tiêu thụ mới có quyền hạn—quyền chọn lựa dịch vụ hay sản phẩm ưng ý nhất.

Điều đáng tiếc là trong lãnh vự phục vụ cộng đồng, người ta thường tránh né sự cạnh tranh, với những lý do khác nhau. Có người quan niệm rằng đã làm công tác từ thiện thì không nên cạnh tranh như trong thương trường. Lại có tổ chức ngần ngại sự cạnh tranh vì đã quen một mình một chợ.

Nhưng chính trong lãnh vực xã hội mới càng cần cạnh tranh, vì hai lẽ.

Đọc tiếp

Ân Sủng

9 tháng 12 năm 2010

Ts. Nguyễn Đình Thắng

Từ nhỏ tôi ưa la cà khắp xóm, kết bạn với đám trẻ con nhà nghèo. Tôi nhớ mãi một người bạn con lai Tây, mẹ đi ở đợ để nuôi con học trường Tây. Năm nào người bạn này cũng phải xin học bổng vì gia cảnh quá nghèo. Đến năm cuối của cấp tiểu học anh bạn này phải bỏ ngang vì nhà trường ngưng không cấp học bổng.

Tôi có một anh bạn khác có tật ăn cắp. Anh lớn lên trong cảnh gia đình túng quẫn nên ăn cắp đã thành cá tính, không bỏ được. Anh chỉ ăn cắp những cái cỏn con, nho nhỏ và lấy làm sung sướng. Có lần hai đứa rủ nhau đi mua chanh để làm nước giải khát. Tôi sửng sốt khi thấy anh mua chỉ một trái rồi trong khi bà bán hàng đang loay hoay thối tiền, anh thuổng thêm một trái nữa thành hai. Thấy tôi trố mắt nhìn, anh cười bẽn lẽn. Điểm đặc biệt của anh bạn này là rất rộng lượng. Anh ăn cắp về rồi chia sẻ hết với bạn bè, chẳng giữ gì làm của riêng.

Đọc tiếp