Tổ Chức Tom Lantos Điều trần Về Cồn Dầu và Đàn Áp Tôn Giáo Ở Việt Nam

16 tháng 8 năm 2010

Theo lời yêu cầu của DB Cao Quang Ánh, Uỷ Hội Nhân Quyền Tom Lantos của Quốc Hội sẽ tổ chức buổi phúc trình về tình hình đàn áp tự do tôn giáo ở Việt Nam mà trọng tâm là cuộc đàn áp đẫm máu ở Cồn Dầu bởi chính quyền Đà Nẵng trong thời gian gần đây và vẫn còn tiếp diễn.

Một số công dân và cư dân Hoa Kỳ có thân nhân ở Cồn Dầu là nạn nhận của cuộc đàn áp sẽ là nhân chứng chính tại buổi phúc trình. Ông Leonard Leo, Chủ Tịch Uỷ Hội Hoa Kỳ Về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế, sẽ phúc trình về chính sách tịch thu đất đai nhắm vào các tôn giáo ở Việt Nam, trong đó Xứ Đạo Cồn Dầu là một trường hợp điển hình và trầm trọng nhất. Ông T. Kumar, Giám Đốc về Quốc Tế Vận của tổ chức Ân Xá Quốc Tế cũng sẽ tham gia nhóm phúc trình.

Đọc tiếp

Khi Người Thân Ra Đi

13 tháng 8 năm 2010

Thương Nguyên

Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật tự nhiên. Không một ai tránh khỏi cái chết. 

Trong đời sống vợ chồng, khi một người bạn đời đã vĩnh viễn ra đi, người ở lại sẽ cảm nhận những đau thương về thể xác lẫn tâm hồn. Niềm thương tiếc và nỗi buồn đau chồng chất theo thời gian khiến cơ thể biếng ăn, giấc ngủ bị rối loạn. Nỗi trống trải và tâm trạng mệt mỏi khi nghĩ đến tương lai khiến tâm hồn bất an. Thế giới chung quanh tưởng chừng như đã sụp đổ vì sự mất mát quá lớn này.

Tâm trạng mất người thân là một trong những trạng thái thần kinh căng thẳng nhất mà con người phải chịu đựng. Trong bài viết này chúng tôi xin gởi đến quý độc giả những gợi ý về một vài giải pháp tích cực hầu giúp hàn gắn vết thương lòng và tìm ra sức mạnh cần thiết cho đời sống hằng ngày. Các giải pháp chính được thể hiện qua ba phương diện: thể lý, tâm lý, và tinh thần.

Đọc tiếp

Lớp Luyện Thi Nhập Tịch BPSOS-Houston

12 tháng 8 năm 2010

Trần Thuỵ Anh
Học viên lớp luyện thi quốc tịch
 
Định cư ở Hoa Kỳ được hơn bốn năm, lúc nào trong lòng tôi cũng ôm ấp một mong ước đó là sớm hội đủ điều kiện nộp đơn thi nhập tịch để chính thức trở thành công dân Hoa Kỳ.

Rồi vào một buổi chiều mưa rơi lất phất khi ngồi trong nhà theo dõi chương trình phát thanh của đài Saigon Houston thì bất chợt tôi nghe có thông báo là tại BPSOS có mở lớp luyện thi nhập quốc tịch.

Hôm sau tôi tìm đến BPSOS để ghi danh, rồi trở về để chuẩn bị mọi thứ.
Tôi còn nhớ khi đang sửa soạn cho buổi đầu đi học thì chuông điện thoại reo. Tôi bắt máy lên nghe, hoá ra là cô Jannette gọi tới để nhắc tôi đến lớp. Tôi tự nhủ sao cô lại nhiệt tình đến thế! Trong lòng tôi cảm thấy quý mến cô từ giây phút đó.

Đọc tiếp

Ánh Sáng Bên Trong

11 tháng 8 năm 2010

Nguyễn Xuân Long phiên dịch
Charlotte, North Carolina

Cuộc sống quả là đẹp. Bạn có bao giờ tự hỏi về Ðấng sáng tạo thế giới này không? Tôi nghĩ bạn đã có lần tư lự về điều này. Bạn hãy nhìn những cây cối đi. Những lá nó xanh, thân của nó thì nâu, và rồi những cành hoa… Xin bạn hãy nói lên những màu sắc cũng như các loại cây khác nhau đi. Chắc chắn là phải có một vị nào đó tạo nên vạn vật.

Tôi đã ngồi trên cái ban công của nhà tôi và nghĩ về cây phượng vĩ tại đó, mùi đất tươi đã gợi lại những ký ức trong tôi. Tôi vẫn còn nhớ ngày hôm đó là một ngày trời mưa. Lúc đó tôi đang ở trong nhà được những cây phượng vĩ bao quanh. Còn bầu trời lúc đó có nhiều cụm mây và trời đang sắp chuyển mưa. Còn cây khuynh diệp trong vườn như vui vẻ múa may trong gió, và khí trời lúc đó chứa đầy mùi đất và lúa thơm. Thật là một khung cảnh tuyệt đẹp. Tôi đã còn nhớ rõ rằng tôi đã ngước lên bầu trời, lúc đó có những tiếng sấm, và nói, “Chúa ơi, Ngài thật là vĩ đại.”

Đọc tiếp

Kỵ Huý

10 tháng 8 năm 2010

Hưng Yên

Mới sang Mỹ được hơn 2 tháng đã kiếm được việc làm, mà lại job thơm nữa, lương những 5 đồng rưỡi một giờ, thế thì các cụ bảo số tôi có hên không cơ chứ? Sau hơn sáu năm tù cải tạo, ăn toàn bo bo hoặc khoai lang, khoai mì khô, nhiều khi mệt, đói muốn lả người, tưởng như phải bỏ xác ở trong trại mới được Ðảng và Nhà Nước bảo là đã tiến bộ, thả cho về. Lại thêm 9 năm sống dưới chế độ XHCN ưu việt, thượng vàng hạ cám làm đủ mọi nghề, từ anh xích lô đạp đến anh chủ thầu xây cất những công trình cò con và cuối cùng trước khi qua Mỹ là chủ mấy bàn bi da.

Tôi sang Mỹ theo diện HO và được thằng cháu kêu bằng cậu nó “bông so” cho về Morgan City, một thành phố nhỏ xíu của tiểu bang Louisiana. Nơi đây, đa số bà con Việt Nam ta đàn ông thì làm nghề thợ hàn, đàn bà làm nghề cắt ghẹ. (Cắt ghẹ là cắt những con ghẹ đã được hấp chín ra moi lấy thịt). Sau hơn một tháng, khi đã ổn định chỗ ăn chỗ ở, tôi theo các bà đi đập càng ghẹ. (Cũng là đập những cái càng đã được hấp chín ra moi lấy thịt, đập càng dễ hơn cắt ghẹ). Ngày đầu tiên tôi kiếm được 13 đồng tiền công mà phải thức dậy từ 3 giờ sáng theo xe người ta đi làm đến 3-4 giờ chiều. Toàn hãng có chừng hai mươi mấy người làm, 4-5 bà Mỹ trắng còn toàn là Việt Nam. Các bà hai tay cứ thoăn thoắt, miệng nói tay cắt chẳng để hở tay hở miệng một chút nào. Chuyện ở đâu mà các bà nhiều thế không biết. Chuyện chồng, chuyện con, chuyện hàng xóm… hết trong nhà ra đến ngoài phố, các bà thi nhau nói liên tu bất tận.

Đọc tiếp