Thanh Thái
Mẹ ơi, đã bao năm rồi con không còn được nhìn thấy Mẹ, dù bóng hình Mẹ vẫn in đậm trong ký ức con, dù dòng máu của Mẹ vẫn luân lưu trong huyết quản con, dù tiếng nói tiếng cười của Mẹ vẫn như còn văng vẳng đâu đây…
Mẹ ơi, chín tháng mười ngày Mẹ cưu mang con trong bụng Mẹ, biết bao vất vả nhọc nhằn, bao nặng nề mệt mỏi. Rồi đến ngày con chào đời, Mẹ đã chịu biết bao đau đớn, bao nguy hiểm để có được con. Từ đó Mẹ đã nuôi con bằng dòng sữa ngọt ngào của Mẹ, đã ôm ấp con trong lòng Mẹ, đã thao thức hằng đêm với con, đã bận rộn hằng ngày với con.
Dĩ nhiên “CÕI TIÊN” phải khác và tốt đẹp hơn cõi trần nhiều, chả thế mà người ta bảo: đẹp như tiên, sướng như tiên, được lên tiên, v.v. Thấy một người đàn bà đẹp ta trầm trồ khen ngợi: Cứ như là tiên ấy. Gặp một cảnh đẹp ta bảo: Thật là cảnh “non bồng, nước nhược”! Đàn ông anh nào chả thích có vợ đẹp, lấy được vợ đẹp thì cứ là sướng như tiên. Thế nhưng thực sự thì đã có ai thấy tiên hoặc đã được sống với tiên chưa? Còn có bà xã đẹp thì thích thật, nhưng sướng thì chưa chắc, có khi còn lo ngay ngáy. Vào thời buổi bây giờ mà không đủ tiền, không đủ tình thì có vợ đẹp cũng dễ mất… ngủ lắm!
Năm đó gia đình tôi dọn về Nha Trang, hình như tôi khoảng năm tuổi và vừa mới học xong lớp mẫu giáo, nhưng cũng lờ mờ nhớ là nhà mình cũng đã dọn đi nhiều lần và qua nhiều thành phố khác nhau. Ba má tôi có cuốn album bìa bằng sơn mài thật đẹp, trong đó có nhiều hình ảnh của anh em chúng tôi, nhất là những tấm hình ngày chúng tôi được sinh ra đời, tôi đã nhận thấy một điều là mỗi đứa chúng tôi được sinh ra tại một thành phố khác nhau, nào là Vạn Giả, Ninh Hòa, Dục Mỹ, Đà Lạt, Thủ-Đức, Kontum và rồi sau đó Nha Trang, Đà nẵng… Tôi có thắc mắc về sự di chuyển khá thường xuyên của gia đình, má tôi hay chép miệng nói: